Hắn cười ngây ngô, đôi mắt cứ dán chặt vào mặt Lê Nhược không rời.
Dù bị thị vệ lôi đi, hắn vẫn không quên cười ngây ngô với nàng.
Lê Nhược dần thu lại nụ cười giả, cúi đầu nhìn vạt váy vừa bị Tiêu Việt túm, cau chặt mày.
Thứ bẩn thỉu chạm vào váy nàng, cái váy này không cần nữa.
“Tới đây tới đây, uống rượu!”
Vân Tứ ôm hai vò rượu quế hoa tới, đặt xuống dưới bàn đá, bật nắp vò rượu rồi rót đầy các bát.
“Này này này, của ta đâu, mắt ngươi mù rồi à! Không thấy chén của bà cô ngươi cạn rồi sao?” Lê Nhược ngồi trên ghế đá, cầm chén gõ gõ lên mặt bàn đá xanh, mắt lườm Vân Tứ.
Ngọc Nô kéo tay Lê Nhược: “Ngươi uống ít thôi, hôm qua không phải còn sốt sao, hôm nay sao có thể uống rượu được, cho ngươi uống hai chén là được rồi, đừng uống nữa, nhiều món ngon thế này, ăn nhiều vào.”
“Không sao không sao, bệnh vặt thôi mà, có chuyện gì được chứ, mau mau mau, rót đầy đi.” Lê Nhược đã nhiều ngày không uống rượu, hiếm có hôm nay hứng chí, nhất định phải say một trận.
Bách Việt ngồi đối diện Lê Nhược, vẫn im lặng uống rượu, nghe vậy liền cầm vò rượu rót đầy cho nàng.
Vân Tứ: “Này, đã bảo không cho nàng uống nữa, ngươi còn rót cho nàng, uống nhiều quá coi chừng nàng phát điên đấy.”
Bách Việt: “Ta xem nàng muốn phát điên thế nào, dạo này nàng phát điên còn ít sao.”
Lời này vừa thốt ra, Vân Tứ và Ngọc Nô đều nghi hoặc nhìn sang, không hiểu lời Bách Việt có ý gì.
“Sao thế, Lê Nhược ngươi lại giấu chúng ta gây chuyện à?” Vân Tứ hỏi.
Ngọc Nô ôn hòa cười: “Làm thị nữ điện tiền thì gây chuyện gì được chứ, nhất cử nhất động đều ở dưới mí mắt điện hạ, gây chuyện ở đâu được, Bách Việt đừng có oan cho A Nhược của chúng ta.”
Bách Việt cúi mắt, uống rượu không nói gì.
Vân Tứ và Ngọc Nô cũng không để tâm đến lời Bách Việt, coi như một đoạn nhạc đệm cho qua, bốn người họ không có nhiều thời gian tụ tập cùng nhau, khó khăn lắm mới ngồi chung một bàn thì không nên cãi cọ, cứ ăn uống cho vui vẻ.
Lê Nhược ôm bát rượu uống một hơi cạn sạch, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn Bách Việt.
Thật kỳ lạ, cứ có cảm giác Bách Việt dường như đã đoán được gì đó? Lời nói của hắn đều có ẩn ý.
Uống thêm hai tuần nữa, mấy người đều đã hơi say, Vân Tứ lải nhải kể về chuyện công ngày mai.
“Hôm nay Ngụy vương điện hạ nghỉ lại thiên điện của Thừa Ân Điện, sáng sớm mai, ta sẽ đi theo Ngụy vương điện hạ. Lần này Ngụy vương điện hạ phá được đại án gian lận, tin đồn ăn chơi trác táng tự khắc bị bác bỏ, Bệ hạ định khen thưởng, phe Túc Vương lại đang canh chừng chờ hắn mắc sai lầm, nên điện hạ đã điều ta sang bên cạnh Ngụy vương điện hạ để hộ vệ một thời gian, ít nhất hai tháng mới về được.”
Ngọc Nô hỏi: “Chân nhân bất lộ tướng, ai ngờ được một vương tôn công tử trông có vẻ phóng đãng bất kham, chỉ biết hưởng lạc lại là đi tra án. Quan viên Dương Châu coi thường Ngụy vương điện hạ, nên mới bị đánh cho trở tay không kịp, hốt trọn một mẻ.”
Vân Tứ gật đầu, vô cùng khâm phục: “Đúng vậy, Ngụy vương và Thái tử điện hạ là huynh đệ ruột thịt, đều là nhân trung long phượng, sao có thể thật sự khác nhau một trời một vực được.”
“Ha hả.” Lê Nhược không nhịn được cười lạnh, ánh mắt âm u.
Vân Tứ khó hiểu nhìn nàng: “Lê Nhược ngươi làm cái vẻ mặt đó làm gì, này, ta sớm đã thấy ngươi có thành kiến với Ngụy vương điện hạ, giờ xem ra đúng thật, này, ngươi sao thế, Ngụy vương điện hạ đắc tội gì với ngươi à?”
“Không dám, ngài ấy là chủ tử, ta là cái thá gì, sao dám có ý kiến, ta đương nhiên là khâm phục không thôi, hết mực cung kính.” Lê Nhược mặt không cảm xúc nói.
Ngọc Nô nhìn nàng một hồi lâu, mím môi khuyên nhủ: “Lê Nhược, nếu biết đó là chủ tử, thì hãy kính trọng cho phải phép, làm ra cái vẻ mặt đó để làm gì, lỡ như bị điện hạ trông thấy, lại khiến điện hạ không vui.”
Bọn họ đều biết rõ địa vị của Ngụy vương điện hạ trong lòng Thái tử điện hạ.
Lê Nhược cúi đầu cười, bưng bát rượu lên uống cạn, uống xong vẫn thấy chưa đã, liền xách cả vò rượu lên tu.
Vân Tứ nhìn mà ngây cả người, không hiểu Lê Nhược đang làm gì: “Lê Nhược ngươi điên rồi à, muốn uống chết à.”
Ngọc Nô nhìn không nổi, giằng lấy vò rượu đặt ra xa: “Lê Nhược, đừng như vậy…”
Nàng vỗ lưng cho Lê Nhược, khuyên can: “Đừng uống nữa, có những chuyện nếu không thể thay đổi, thì đừng nghĩ đến nữa, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, uống rượu cũng vô ích thôi.”
Vân Tứ vẫn nghe không hiểu: “Nói gì thế, nói bóng nói gió gì thế, Lê Nhược rốt cuộc vì sao ngươi lại có thành kiến với Ngụy vương điện hạ, nói rõ ra được không!”
Hắn ghét nhất là mấy người này cứ nói những lời khó hiểu ngay trước mặt hắn, thật sự nghe không nổi! Cứ làm như bọn họ thông minh lắm không bằng, thật phiền phức!
“Thuận theo tự nhiên, ha ha ha…”
Lê Nhược đưa tay gạt đổ bát rượu, cất tiếng cười.
Trong lòng chất chứa tâm sự, người ta rất dễ say, huống hồ nàng lại uống quá nhiều.
Lê Nhược đứng dậy, lảo đảo đi lung tung trong sân, sau đó rút thanh bội kiếm bên hông Bách Việt ra, điên cuồng chém về phía cây lê.
Nếu bỏ qua kẻ đang phát điên dưới gốc cây, thì cảnh thưởng nguyệt nhâm nhi, ngắm hoa lê bay lả tả khắp trời, quả là một chuyện mỹ mãn.
Vân Tứ á khẩu không nói nên lời: “Nàng ta điên thật rồi, càng ngày càng khó hiểu.”
Bách Việt cười lạnh, không đồng tình với hành vi này của Lê Nhược: “Chỉ cần có thể vì điện hạ mà nguyện trung thành, hà tất phải để ý đến bản thân.”
Ngọc Nô nhìn Lê Nhược thở dài: “Chỉ trách, không được đầu thai làm nam nhi.”
Vân Tứ: “???”
Lại liên quan gì đến nam nữ ở đây?
Hắn cũng sắp phát điên rồi, mấy người này rốt cuộc đang nói cái gì vậy!
Trời đất ơi, tại sao hắn lại phải làm đồng sự với mấy kẻ khó hiểu này chứ! Hắn chịu không nổi!
Vân Tứ biến đau thương thành sức ăn, chuyên tâm dùng bữa, bên cạnh, Bách Việt uống rượu, Ngọc Nô trầm mặc.
Hoa lê bay lả tả, những cánh hoa trắng muốt rơi đầy mái tóc đen của nàng.
Lê Nhược ném kiếm đi, thở dốc khe khẽ, đôi mắt vô hồn nhìn vào thân cây đã bị nàng chém ra vô số vết hằn.
Nàng rất mệt, kiệt sức quỳ xuống, hai tay chống trên mặt đất, đầu ngón tay ra sức cào vào khe gạch lát sân.
Ngọc Nô và Bách Việt mặc cho Lê Nhược phát điên, còn Vân Tứ lại nhìn không nổi, do dự không biết có nên kéo Lê Nhược dậy không.
Sao lại như phát điên thật rồi, điện hạ có bạc đãi bọn họ bao giờ đâu, rốt cuộc là vì sao?
Vân Tứ đứng dậy, vừa cựa quậy chân, ngước mắt đã thấy người ở cổng sân, lập tức ho khan một tiếng thật lớn.
“Bái kiến điện hạ!”
Ngọc Nô và Bách Việt đều đứng dậy hành lễ.
Dưới cổng sân, một bóng người cao lớn thẳng tắp bước vào, Khương Chính Đức theo sát phía sau.
“Miễn lễ.”
Mấy người đứng dậy, rồi không hẹn mà cùng nhìn về phía dưới gốc lê.
Tiêu Lê và Khương Chính Đức đương nhiên cũng thấy.
Thái tử điện hạ nhíu mày, Khương Chính Đức vội vàng đi đến dưới gốc lê, lay lay Lê Nhược đang ngồi ngây người dưới đất.
“Lê Nhược cô nương? Thế này mà cũng ngủ được sao? Mau tỉnh lại, điện hạ đến rồi.” Khương Chính Đức nhắc nhở.
“Điện hạ…”
Lê Nhược thì thầm, quay người nhìn một cái, rồi đứng dậy đi về phía Thái tử điện hạ.
Thấy nàng vẫn còn tỉnh táo, mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng không một ai ngờ được, nàng vừa đi đến trước mặt điện hạ, trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, đã đột ngột bổ nhào tới người hắn.