Chương 8.1: Bổ nhào vào điện hạ

Ánh đèn cung đình hình bát giác màu vàng ấm áp chiếu rọi ba chữ trên bảng hiệu ở cửa lớn, sáng rõ mồn một. Tiếng nhạc lả lướt truyền ra, hòa cùng tiếng ca du dương của nhạc công và thanh âm ồn ã của khách khứa, đây chính là chốn hưởng lạc nức tiếng kinh thành — Thiên Hương Lâu.

Vũ cơ và cầm sư tài giỏi nhất, rượu ngon và mỹ vị tuyệt hảo nhất, mỹ nhân quốc sắc thiên hương, nơi đây thứ gì cũng có.

Thái tử điện hạ dẫn theo vài thị vệ mặc thường phục đi vào, khách khứa qua lại đều tưởng là con cháu của thế gia tầm thường nên không ai để ý nhiều.

Đoàn người đi qua tấm bình phong phía trước, rẽ vào lối đi bên hành lang, một nữ nhân trung niên có dáng người thướt tha, mỗi cái chau mày, mỗi nụ cười đều vạn phần phong tình bước ra đón.

Lý Nguyệt Nương vừa rồi còn đang niềm nở với các công tử xuất thân từ thế gia huân quý, lúc này vẻ mặt đã trở nên kính cẩn, bà ta khom mình hành lễ, trán đã lấm tấm mồ hôi: “Khách quý giá lâm, Nguyệt Nương chưa kịp từ xa đón rước, xin khách quý thứ tội.”

Nếu hỏi vì sao một chủ quản chốn phong nguyệt lại quen biết Thái tử điện hạ, thì chuyện kể ra rất dài.

Chủ nhân đứng sau Thiên Hương Lâu, thực ra là một phụ tá trong phủ Ngụy vương.

Thị vệ đi trước giơ tay ngăn Lý Nguyệt Nương lại gần, lạnh giọng hỏi: “Người đâu?”

“Bẩm điện hạ, đang ở trong phòng Mẫu Đơn trên tầng ba lầu đông.”

Dứt lời, thị vệ đi trước mở đường, đoàn người tiến đến các Mẫu Đơn ở lầu đông.

Lê Nhược đi theo sau, vẫn chưa hiểu rõ tình hình, nàng đoán rằng điện hạ đến đây để gặp ai đó, dù sao Thiên Hương Lâu cũng là chốn ăn chơi tiệc tùng mà đám quyền quý ưa thích nhất.

Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh nhạt này của điện hạ, lại không giống như gặp người một cách đàng hoàng, mà càng giống đến bắt tội phạm hơn.

Mọi người đi đến bên ngoài các Mẫu Đơn, đã có thể dễ dàng nghe thấy tiếng cười đùa ầm ĩ của cả nam lẫn nữ bên trong.

Thị vệ đi đầu tiên liếc nhìn ánh mắt của Thái tử điện hạ rồi tung một cước đá văng cửa phòng, sau đó chia làm hai hàng đi vào.

Biến cố đột ngột xảy ra, các vũ cơ và nhạc công trong phòng Mẫu Đơn đều la lên kinh hãi, sợ đã xảy ra chuyện, hoảng sợ lui cả sang một bên. Lý Nguyệt Nương đứng ở cửa vẫy tay với các cô nương bên trong, đưa tất cả người của Thiên Hương Lâu ra ngoài.

Các công tử vương tôn đang nghe nhạc xem múa cũng giật mình, vài người sa sầm nét mặt đứng dậy, ngẩng đầu nhìn ra ngoài, muốn xem là kẻ nào không có mắt dám đến phá hỏng cuộc vui của bọn họ.

“Kẻ nào từ đâu đến, thật không có mắt, Ngụy vương điện hạ đang ở đây, ai dám lỗ mãng!”

Người lên tiếng là tiểu công tử tam phòng của phủ Thừa Ân Bá, hằng ngày chỉ biết chọi gà đá chó, là một trong những kẻ ăn chơi trác táng vô học do Ngụy vương Tiêu Việt cầm đầu.

Hắn là người đầu tiên đứng dậy đi về phía cửa, kết quả sau khi nhìn rõ mặt người vừa đến, hai chân mềm nhũn quỳ xuống đất, giọng hành lễ vỡ cả đi, lắp bắp nói: “Tiểu nhân Thẩm Húc, bái kiến Thái tử điện hạ, điện hạ vạn phúc kim an!”

Một câu của hắn làm cả phòng kinh ngạc, những người khác cũng đồng loạt quỳ rạp xuống như ngả rạ, tiếng hành lễ vang lên dồn dập.

Tiêu Lê bước vào, thị vệ hai bên tiến thẳng đến ghế chủ vị trong các Mẫu Đơn, lay cho Ngụy vương Tiêu Việt đang say khướt tỉnh lại, rồi đỡ hắn dậy khỏi chỗ ngồi.

“Hoàng huynh?” Tiêu Việt mặt đỏ bừng vì say, xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy, tay vẫn nắm chặt vò rượu.

Hai huynh đệ có bảy phần giống nhau, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

Tiêu Việt sở hữu một đôi mắt đào hoa quyến rũ, cười lên khiến người ta không rời đi được. Khác với vẻ cao ngạo lạnh lùng, như đỉnh núi tuyết không thể xâm phạm của huynh trưởng mình, Tiêu Việt hoàn toàn trái ngược, cử chỉ phong lưu, phóng đãng bất kham.

“Hoàng huynh, hoàng huynh đến rồi, ha ha ha, đến đây, uống, uống một chén.”

Tiêu Việt say đến không còn tỉnh táo, cười một cách vô tư lự.

Hắn càng như vậy, những kẻ ăn chơi cùng hắn ở dưới lại càng sợ hãi, run bần bật, sợ Thái tử điện hạ trong cơn tức giận sẽ xử lý bọn họ cùng một lúc.

“Mang đi.”

Tiêu Lê sa sầm mặt mày, quay người đi ra ngoài trước. Phía sau, hai thị vệ dìu Ngụy vương đi theo. Cả phòng im phăng phắc, những người còn lại đều quỳ, không dám thở mạnh.

Thái tử điện hạ đi lướt qua trước mặt, Lê Nhược cúi đầu tựa vào ván cửa, khóe mắt thấy Tiêu Việt đang được hai thị vệ đỡ đi tới.

Chẳng trách giữa đường lại đổi hướng đến nơi thế này, hóa ra là vì người đệ đệ chỉ ham mê tửu sắc.

Cần gì phải tốn công tốn sức dạy dỗ, bùn nhão không trát được tường, cứ buông thả cả đời cũng chẳng tốt đẹp gì, hoặc là chờ điện hạ đăng cơ, phong Tiêu Việt đi nơi khác, cứ thế làm một đồ vô dụng dưới sự bảo bọc của huynh trưởng mình.

Thứ còn vô dụng hơn cả bùn dưới cống.

Lê Nhược thầm nghĩ trong lòng.

Nhưng nàng biết, đối với Thái tử điện hạ mà nói, đệ đệ Tiêu Việt là người thân mà hắn quan tâm nhất, không thể nào bỏ mặc.

“Tránh ra hết, bổn vương tự đi được!”

Tiêu Việt tỉnh táo hơn một chút, đẩy thị vệ ra tự mình đi.

Trông thì có vẻ hắn đi thẳng được, nhưng chưa được hai bước đã xảy ra sự cố, không biết vấp phải cái gì, hắn lảo đảo hai bước, rồi loảng xoảng ngã sõng soài trên đất, bằng một tư thế chẳng mấy tao nhã.

Diễn giải cho mọi người thấy thế nào là ngũ thể đầu địa.

“A a a, ai ngáng chân bổn vương, ao ao, đau chết mất, mặt của ta…”

Tiêu Việt ngã đau đến mức kêu gào, lảo đảo loạng choạng bò dậy từ dưới đất.

Thái tử điện hạ đang đi phía trước dừng bước, quay lại nhìn đệ đệ ruột của mình với vẻ hận sắt không thành thép, sau đó càng bước nhanh hơn, đi xuống lầu trước, ra lệnh cho các thị vệ mau đưa Ngụy vương xuống.

Các thị vệ lĩnh mệnh đến đỡ, Tiêu Việt lại đẩy họ ra lần nữa, nói hắn có thể tự đứng dậy.

Tiêu Việt tuy say nhưng không phải choáng váng, hắn cứ có cảm giác vừa rồi có người ngáng chân hắn, cố tình chơi xấu.

Hắn nheo mắt liếc nhìn xung quanh, ánh mắt nghi hoặc dừng lại trên một bóng người quen thuộc.

Tiêu Việt chớp mắt mấy cái để nhìn cho rõ, sau đó ngồi bệt xuống đất, lê mông, bổ nhào tới người bên cạnh, cười ngây ngô tóm lấy một đoạn váy hồng.

“A Nhược!” Mắt hắn lộ rõ vẻ vui mừng, thậm chí còn bò hai bước đến bên chân nàng.

“A Nhược, ngươi đến đón ta về phủ sao? Ha ha ha, A Nhược, A Nhược…”

Tiêu Việt đứng dậy, cả người nhào về phía Lê Nhược.

Lê Nhược né sang một bên, lạnh lùng nhìn Tiêu Việt đập vào tường, ôm đầu kêu la.

“Ồ, Ngụy vương điện hạ có sao không, thuộc hạ vừa rồi trượt chân, xin điện hạ thứ tội.” Lê Nhược cười giả lả.

“Không! Không sao!” Tiêu Việt lập tức ngừng rêи ɾỉ, nén đau cười với Lê Nhược: “Không không không, là bổn vương trượt chân, không liên quan đến ngươi.”