Chương 17: Trước đây, chính ngươi chăm sóc Bùi Ngọc sao?

Không lâu sau khi Hoàng hậu Lý rời đi, đầu bếp Bắc Tề đã đến.

Hắn ta được vội vã đưa vào cung Phi Vân.

Khương Ý Trì cầm một y phục cổ tròn màu xanh lơ, ra hiệu cho Bùi Ngọc: "Màu xanh lơ thì sao, ngươi có thích màu xanh lơ không?"

Trên chiếc cổ áo trắng như tuyết, những chiếc lá tre được thêu bằng chỉ xanh nhạt, hòa hợp với khuôn mặt quyến rũ của Bùi Ngọc, khiến khuôn mặt kia dường như có thêm một chút vẻ đẹp kín đáo khó diễn tả.

Thực ra Khương Ý Trì thích bộ y phục này và thấy nó rất hợp với hắn, nhưng vẫn phải tùy thuộc vào bản thân hắn và việc hắn có thích nó hay không.

Trước đây có y phục mặc vào để không bị lạnh đã là may mắn của Bùi Ngọc rồi, thế nào còn quan tâm nó có đẹp hay không.

Nhưng hắn cảm thấy Khương Ý Trì hình như rất thích cái này, nên hai mắt hắn sáng ngời gật đầu với nàng: "Ta thích, bất cứ thứ gì công chúa tặng ta đều thích."

Hắn cầm lấy y phục màu xanh nhạt từ tay Khương Ý Trì nói: "Ta mặc vào cho công chúa xem nhé?"

Khương Ý Trì không chút biểu cảm nhìn chằm chằm mặt hắn, nàng giơ tay lên sờ sờ: "Ừm."

Không biết từ khi nào Thôi Trĩ đã đến trước mặt họ, dường như có điều gì muốn nói.

Khương Ý Trì không có ý định tránh mặt Bùi Ngọc mà nói chuyện với nàng ấy, nàng chỉ ngồi xuống, rũ mắt rót cho mình một ly trà: "Sao vậy?"

"Công chúa, người Bắc Tề quay về rồi." Thôi Trĩ cúi đầu lễ phép nói: "Hắn hiện đang ở bên ngoài, người có muốn gặp hắn không?"

Bùi Ngọc đang định thay y phục thì dừng lại, nhìn Khương Ý Trì, do dự hỏi: "Người Bắc Tề sao?"

Khương Ý Trì cầm ly trà lên, ngẩng đầu nhìn hắn: "Ừm, ngươi thay y phục trước đi."

Bùi Ngọc dừng lại một chút, chậm rãi cụp mắt xuống: "Được."

Hắn xoay người, nghe thấy giọng nói yếu ớt của Khương Ý Trì ở phía sau: "Đưa hắn vào."

Thôi Trĩ: "Vâng."

Nàng ấy đứng thẳng dậy, liếc nhìn bóng dáng Bùi Ngọc, rồi lại nhìn Khương Ý Trì đang cúi đầu uống trà, mím môi xoay người rời đi.

Công chúa như vậy, có vẻ không ổn lắm.

Rất dễ bị người ta hiểu lầm.

Lát nữa quay về nói chuyện với nàng một chút mới được…

-

Một lúc sau, người mà Khương Ý Trì mang từ Bắc Tề xa xôi về đã đứng trước mặt nàng.

Hai người đàn ông quỳ xuống trước mặt Khương Ý Trì, run rẩy hành lễ:

"Tiểu nhân bái kiến công chúa."

Khương Ý Trì đặt ly trà trong tay xuống, nhìn hai người họ: "Ngẩng đầu lên."

Hai người đang quỳ dưới đất đều rụt rè ngẩng đầu lên.

Đó là hai khuôn mặt bình thường và phổ biến.

Khương Ý Trì dời mắt nhìn người trẻ hơn một chút bên trái: "Ngươi là Đông Thanh."

Thiếu niên quỳ trên mặt đất gật đầu: "Vâng, tiểu nhân là Đông Thanh."

Khương Ý Trì nhìn hắn ta một lượt, trong ánh mắt ngày càng sợ hãi của Đông Thanh, cuối cùng nàng cũng lên tiếng: "Trước đây, chính ngươi là người chăm sóc Bùi Ngọc sao?"

Sau khi nghe đến cái tên Bùi Ngọc, thiếu niên này rõ ràng đã bị sốc.

Người bên cạnh hắn ta phản ứng cũng không nhỏ, như thể họ không ngờ có người nhắc đến cái tên Bùi Ngọc này.

Khương Ý Trì cúi đầu, liếc nhìn người bên cạnh thiếu niên, sau đó nhanh chóng chuyển ánh mắt sang nhìn hắn ta, chăm chú nhìn hắn ta.

Đông Thanh cúi đầu nói: "Vâng, trước khi Lục hoàng tử đến Đại Tấn, vẫn luôn là tiểu nhân hầu hạ ngài ấy."

Nói chính xác hơn, hắn ta phục vụ cho Lục hoàng tử và Ngũ hoàng tử.

Nhưng sau khi Lục hoàng tử bị đưa đến Đại Tấn, Ngũ hoàng tử không còn ở cung Vĩnh Hoài nữa, nghe nói hắn ta bị Hoàng tử ức hϊếp suốt ngày…

Khương Ý Trì hơi cúi người về phía trước, chống khuỷu tay lên đùi, rũ mắt nhìn hắn ta nói: "Vậy ngươi hẳn rất hiểu Bùi Ngọc."

Đầu Đông Thanh ong ong, có chút ngơ ngác gật đầu.

Xem ra đối phương hiểu khá rõ.

Hắn ta có chút khó hiểu, không hiểu vì sao Thạc Dương công chúa của Đại Tấn lại phí tâm tư đưa hắn ta từ Bắc Tề xa xôi đến đây, chẳng lẽ Lục hoàng tử lại gây chuyện gì sao, đắc tội quý nhân, nên mới gọi hắn ta đến đây hỏi han để tra tấn Lục hoàng tử?

Khương Ý Trì bình tĩnh nhìn hắn ta, nàng đứng thẳng dậy, quay sang nhìn cung nữ bên cạnh nói: "Đưa giấy viết cho hắn."

"Vâng, thưa Công chúa."

Khương Ý Trì lại chuyển ánh mắt lên người hắn ta: "Bùi Ngọc thích gì, không thích gì, có kiêng cử gì, viết rõ ràng ra."

Hai người quỳ trên mặt đất đều sửng sốt, không hiểu Khương Ý Trì hỏi như vậy để làm gì.

Đúng lúc hai người đang bối rối không biết làm sao thì Bùi Ngọc đã thay y phục màu xanh lơ bước ra.

"Công chúa, ta thay đồ xong rồi… Đông Thanh?" Bùi Ngọc đứng đó, mặc y phục xanh, mái tóc đen được búi gọn bằng trâm ngọc trắng, hoa văn lá tre thêu trên tay áo và cổ áo tinh xảo xinh đẹp như thể đang bay theo gió.

Hắn nhìn hai người đang quỳ trước mặt Khương Ý Trì, sắc mặt hơi dừng lại.

Đông Thanh quay đầu nhìn Bùi Ngọc.

Hắn ta hoảng hốt không nói nên lời.

Tuy Bùi Ngọc và Bùi Lãng là Hoàng tử nhưng lại bị mọi người trong cung Bắc Tề ức hϊếp, phải chịu cảnh không đủ no không đủ mặc.

Trước đây, Bùi Ngọc may mắn có y phục ấm để vượt qua mùa đông, nhưng chưa bao giờ ăn mặc đẹp như bây giờ.

Khương Ý Trì cũng quay đầu nhìn lại, nàng nhìn Bùi Ngọc, nghiêng đầu cảm thấy bên hông như thiếu mất thứ gì đó.

Nàng dựa vào đó, ánh mắt dừng lại trên người Bùi Ngọc, lười biếng nói: "Thôi Trĩ."

Thôi Trĩ bước lên, cúi đầu nói: "Công chúa."

"Vào ngày sinh nhật của bổn công chúa năm ngoái, hình như hoàng huynh có tặng ta một miếng ngọc bội, ngươi đi lấy nó đi."

Thôi Trĩ cúi đầu nói: "Vâng."

Lúc này Bùi Ngọc mới giật mình tỉnh lại, hắn bước lên phía trước, nhìn Khương Ý Trì nói: "Sao Đông Thanh lại ở đây? Có phải công chúa đưa hắn đến đây không?"

Khương Ý Trì nâng mắt lên nhìn hắn: "Tuy rằng có rất nhiều người ở đây chăm sóc ngươi, nhưng ta thấy tự mình ngươi chăm sóc vẫn thoải mái hơn, nên đã sai người đưa hắn ta đến đây."

Đông Thanh quỳ trên mặt đất, lắng nghe lời nói của Khương Ý Trì, tuy rằng vẫn bình thản nhưng giọng nói lại ôn hoà rất nhiều, khiến ngón tay hắn ta run rẩy như muốn rơi xuống sàn đá hoa.

Chăm sóc?

Cho nên, hắn ta được đưa đến Đại Tân để tiếp tục chăm sóc Lục hoàng tử sao?

Người đang quỳ bên cạnh Đông Thanh đột nhiên mở to mắt, không tin nổi nhìn Bùi Ngọc.

Chăm sóc?

Thạc Dương công chúa sai tiểu thái giám này đến đây chỉ để chăm sóc Bùi Ngọc sao?

Còn hắn ta, hắn ta cũng đến đây, có phải cũng sẽ…

Quả nhiên, giây tiếp theo, hắn ta nghe thấy giọng nói của Khương Ý Trì.

Khương Ý Trì nói thêm: "Còn có người này nữa."

Nàng rũ mắt nhìn hắn ta rồi nói với Bùi Ngọc: "Ngươi chưa từng nói với ta ngươi thích ăn gì và không thích ăn gì, ta nghĩ ngươi sẽ thích đồ ăn quê nhà nên đã nhờ người tìm đầu bếp cho ngươi."

"Đầu bếp này là đầu bếp nổi tiếng nhất ở tửu lầu nổi tiếng nhất của Bắc Tề các ngươi."

Giọng điệu rõ ràng rất bình tĩnh, nhưng không hiểu sao, Đông Thanh và người đang quỳ bên cạnh hắn ta lại nghe thấy một tia tranh công ý vị.

Chỉ trong chốc lát, người đầu bếp kia đã toát mồ hôi lạnh.

Khi còn ở Bắc Tề, hắn ta được Ninh Vương coi trọng, thường xuyên ức hϊếp Bùi Ngọc.

Bây giờ, Bùi Ngọc dường như rất được Thạc Dương công chúa yêu thích, vậy tương lai sau này của hắn ta…