Các đệ tử đều không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy sắc mặt Giang Lâm Uyên biến đổi, nghiêm giọng nói:
“Sư tôn và sư huynh của ngươi, hai người họ đã nhân lúc các trưởng lão của Thuần Lăng không có ở đây mà đến sư môn của ta quậy phá. Các người thật sự cho rằng Thuần Lăng này không có người sao?”
Tạ Vô Kỳ vốn không biết chuyện gì đã xảy ra ở bên phía Phương Ứng Hứa.
Nhưng nghe giọng điệu này của Giang Lâm Uyên, xem ra đã có chuyện gì đó khá thú vị xảy ra rồi.
“Nào dám——”
Tạ Vô Kỳ khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt đào hoa long lanh ánh lên ý cười.
Chỉ tiếc là người này trời sinh đã ngỗ ngược, cho dù có tươi cười đón khách, cũng phảng phất như đang cố tình khıêυ khí©h.
“Đại sư huynh của Thuần Lăng mà tàn nhẫn lên thì đến cả sư muội nhà mình cũng chém, mấy kẻ vô danh tiểu tốt như chúng ta, sao dám làm càn ở Thuần Lăng của các người chứ?”
Giữa hai hàng lông mày của Giang Lâm Uyên đã phủ đầy mây đen, sát ý nổi lên:
“Xen vào chuyện nội bộ của Thuần Lăng ta, sỉ nhục đồng môn sư đệ của ta, các hạ sắp trèo lên đầu lên cổ Thuần Lăng của ta rồi. Nếu ta còn không phản ứng, có phải bước tiếp theo các người đến cả sư tôn của ta cũng dám sỉ nhục không?”
“Lần một còn lạ, lần hai đã quen mà.” Tạ Vô Kỳ cười một cách bất cần: “Cũng không phải là không thể.”
Lời này đã chọc giận mọi người. Các đệ tử Thuần Lăng có mặt ở đó nghe vậy liền nhao nhao tiến lên, mấy người nóng tính hơn đã chĩa thẳng kiếm về phía đối phương.
Đoàn người của Thẩm Đại đến nơi chính vào lúc này.
Giữa làn mây mù lượn lờ, chỉ nghe tiếng hạc kêu vang vọng khắp không trung của ngọn núi tiên. Một người ngự kiếm đi trước mở đường, theo sau là một con tiên hạc chở hai người thong thả bay tới.
“Là Tiểu sư tỷ!”
Có đệ tử nhận ra người trên lưng tiên hạc.
“Sao Tiểu sư tỷ lại đi cùng với người của tông môn khác vậy?”
“Các người còn chưa biết sao? Tiểu sư tỷ trước đó đã tuyên bố muốn rời khỏi Thuần Lăng rồi, đương nhiên là không đi cùng phe với chúng ta nữa.”
Lúc này, các đệ tử của Thuần Lăng lại tỏ ra có tinh thần tập thể đến lạ. Nhìn thấy Thẩm Đại cứ như thể nhìn thấy kẻ phản bội, ai nấy đều chau mày trợn mắt.
Có người bất bình nói:
“Nếu đã vậy, có giỏi thì nàng ta cũng đừng dùng ngọc lệnh của Thuần Lăng chúng ta để tham gia Đại Bỉ nữa đi!”
Đại Bỉ tông môn có quy định, tán tu không được tham gia, các đệ tử phải mang theo ngọc lệnh của tông môn mới có thể vào thi đấu.
“Đúng thế! Có giỏi thì cũng đừng đi theo đội của Thuần Lăng chúng ta vào trong!”
Giang Lâm Uyên nghe thấy những lời bàn tán của các đệ tử Thuần Lăng sau lưng, nhưng không hề để tâm.
Chỉ là khi tiên hạc hạ xuống đất, lúc Thẩm Đại từ trên lưng nó nhảy xuống, hắn mới nghiêm nghị nói:
“Thẩm Đại, muội qua đây.”
Lúc này, Giang Lâm Uyên lại nhớ đến những điểm tốt thường ngày của Thẩm Đại.
Tuy rằng dạo gần đây nàng hành động có chút quá đáng, nhưng hắn có thể xem đây là sự nổi loạn của tuổi trẻ.
Thế nhưng ngay sau đó, Giang Lâm Uyên lại thấy Thẩm Đại dừng bước, thậm chí còn lùi lại một bước.
"Không cần đâu, Đại sư huynh. Nếu mọi người đã không chào đón ta, ta đứng ở đây là được rồi."
Thẩm Đại không ngờ mình vừa đến đã nghe thấy vô số lời ra tiếng vào.
Kiếp trước, nàng đã vì Thuần Lăng mà đổ mồ hôi, sôi nước mắt, thậm chí mất cả mạng để bảo vệ những kẻ được gọi là đồng môn này. Thế nhưng, trong số những đệ tử đang ra vẻ đạo mạo, chính nghĩa ở đây, lại có kẻ đã không chút do dự bán đứng đồng môn khi ma tu đồ sát cả ngọn núi.
Bọn họ còn có tư cách nhân danh Thuần Lăng để tham gia Đại hội Tông môn, vậy thì cớ gì nàng lại phải giao ra Ngọc lệnh Thuần Lăng chứ?
Cái tông môn này, nàng bỏ!
Bí bảo pháp khí của Đại hội Tông môn, nàng cũng phải đoạt!
Sau khi Thẩm Đại âm thầm hạ quyết tâm trong lòng, khóe mắt nàng lại liếc thấy ba thầy trò Lan Việt đang nhìn mình chằm chằm.
Mặt Thẩm Đại bỗng chốc nóng bừng.
... Hình như mặt mình dày quá thì phải?
... S-sao mọi người lại cứ nhìn mình thế nhỉ?
Ở cách đó không xa, Tạ Vô Kỳ nhìn bộ dạng "tỏ ra nguy hiểm" chưa được ba giây của Thẩm Đại mà trong lòng không khỏi cảm thấy "hận sắt không thành thép":
"Sao tính tình có thể hiền như vậy được chứ... Sư tôn, con có thể qua đó giúp nàng khuấy cho mọi chuyện lớn thêm một chút không ạ?"
Lan Việt mỉm cười nhìn hắn: "Con nghĩ sao?"
... Xem ra là không được rồi.
Cửa chính của nội điện mở rộng, vị chấp sự trưởng lão của Ngọc Thôi Cung đang đứng trên bậc thềm dài.