Chương 29: Cảnh tượng náo nhiệt

Trường Châu.

Thái Huyền Đô.

Không hổ danh là đệ nhất tiên môn của giới tu chân, Thái Huyền Đô ở Trường Châu có quy mô gần như một thành bang chốn nhân gian.

Những lầu các, phố chợ ồn ào náo nhiệt trải dài từ lưng chừng núi lên đến tận đỉnh. Tọa lạc trên đỉnh cao nhất là cung điện mái vàng quanh năm tuyết phủ, dưới ánh nắng ngày quang lại càng thêm rực rỡ trong một vầng hào quang vàng óng.

Các tu sĩ đổ về Thái Huyền Đô để tham dự đại hội năm năm một lần, ai nấy đều ngước nhìn tòa cung điện nguy nga, rồi gần như thành kính mà từng bước tiến về phía đỉnh núi.

"Bọn họ đâu rồi?"

Giang Lâm Uyên, lúc này đã đến trước Ngọc Thôi Cung của Thái Huyền Đô, cau mày hỏi về tung tích của Thẩm Đại và Lục Thiếu Anh.

Một vị sư đệ bất an đáp lời: “Bẩm đại sư huynh, mọi người hình như... không thấy bóng dáng họ đâu ạ...”

Đúng là hồ đồ!

Hôm nay là dịp trọng đại thế nào chứ, trước bao nhiêu ánh mắt dõi theo, đúng giờ Ngọ cửa lớn Ngọc Thôi Cung sẽ đóng lại, và đại bỉ tông môn sẽ chính thức bắt đầu rút thăm. Đây đâu phải là Thuần Lăng Thập Tam Tông mà cho phép họ tùy ý đến muộn được.

Lục Thiếu Anh thì còn đỡ, sư tôn nể mặt Lục gia nên sẽ không thật sự đuổi hắn ta ra khỏi sư môn. Nhưng còn Thẩm Đại...

"Bên kia ồn ào cái gì vậy?"

Giang Lâm Uyên vừa ngước mắt lên đã thấy các đệ tử Thuần Lăng ở trước Ngọc Thôi Cung. Đệ tử của các cung khác vẫn còn giữ quy củ, duy chỉ có đệ tử của Tử Phủ Cung bọn họ là ồn ào huyên náo, chẳng ra thể thống gì.

"Dịp trọng đại hôm nay sao có thể để bọn họ ở đây làm mất mặt được, bình thường quản giáo thế nào vậy..."

Nói được nửa lời, Giang Lâm Uyên bỗng khựng lại.

Phải rồi.

Thẩm Đại không có ở đây, nên tự nhiên chẳng có ai quản thúc các đệ tử bên dưới.

Việc quản thúc đám đệ tử nội môn này vốn không phải là một công việc dễ chịu. Đạo quy của Thuần Lăng vô cùng nghiêm ngặt, hễ có gì là lại phải đưa đến Giới Luật Đường chịu roi vọt. Nếu người quản lý mà quá cứng rắn, thiết diện vô tư thì khó tránh khỏi bị người khác ghen ghét, chính vì vậy mà Lục Thiếu Anh, với tư cách là nhị sư huynh, chưa bao giờ ôm vào mình việc này.

Còn bản thân Giang Lâm Uyên ngày thường lại bận rộn trăm công nghìn việc, nên chỉ đành giao phó chuyện này cho Thẩm Đại.

Hắn vẫn còn nhớ lúc đó bản thân cũng có chút khó xử, dù sao thì Thẩm Đại khi ấy mới chỉ mười tuổi, trong khi các đệ tử đa phần đều đã trưởng thành, làm sao mà quản cho được.

Thế nhưng, Thẩm Đại lúc đó nghe hắn nói xong, chỉ im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi:

"Muội không chắc có thể làm tốt, nhưng nếu sư huynh cần muội, muội nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp huynh."

Cô bé mười tuổi ngây thơ chưa hiểu sự đời, đã phải chịu không ít khổ cực cả trong tối lẫn ngoài sáng.

Vậy mà cuối cùng, nàng vẫn làm rất tốt.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Giang Lâm Uyên càng thêm phức tạp.

Rõ ràng đây là người sư muội mà hắn đã chứng kiến lớn lên từ nhỏ, lúc nào cũng như hình với bóng đi theo sau mình, vậy mà rốt cuộc từ khi nào nàng đã có nhiều tâm tư mà hắn không hề hay biết như vậy?

Trước Ngọc Thôi Cung, các đệ tử từ các tông môn vốn đang đứng tán gẫu với nhau bỗng nhiên nghe thấy một tràng chuông trong trẻo vang lên từ giữa những đám mây trôi trên trời.

Ngay sau đó, một cỗ xe ngựa bằng gỗ mun xuyên qua tầng mây, theo tiếng chuông lanh lảnh mà tiến về phía Ngọc Thôi Cung.

Giang Lâm Uyên nhận ra cỗ xe ngựa này. Đây là xe của chưởng môn Thái Huyền Đô, ngoài việc chưởng môn tự mình sử dụng ra thì nó còn được dùng để đưa đón khách quý.

Chưởng môn của Ngũ đại Tiên môn đều đã đến đây bằng xe xuyên mây Thanh Phong.

Thế nhưng, hiện tại chưởng môn của các nhà trong Ngũ đại Tiên môn đều đã yên vị uống trà trong nội điện Ngọc Thôi Cung rồi, sao lại còn có người ngồi trên xe này đến nữa?

"Một hồi đại bỉ tông môn, thế là lại náo náo nhiệt nhiệt đổ hết đám tu sĩ của giới tu chân này vào trong vạc mà nấu."

Hai ngón tay thon dài từ trong xe vươn ra vén rèm lên. Một thiếu niên ngạo mạn bất kham lười biếng tựa vào bệ cửa sổ, liếc nhìn đám đông nhộn nhịp bên dưới rồi cười một cách khinh bạc.

"Đúng là một cảnh tượng náo nhiệt thật."

Giang Lâm Uyên có chút bất ngờ.

Người ngồi trong chiếc xe xuyên mây Thanh Phong này lại chính là kẻ đã chặn hắn ở ngoài sơn môn Thuần Lăng hôm đó.

Lẽ nào hắn có quan hệ gì với chưởng môn Thái Huyền Đô chăng?

Vừa đúng lúc này, một con hạc giấy tiên phù bay đến truyền tin. Đó là tin tức do Lục Thiếu Anh gửi tới. Giang Lâm Uyên chỉ liếc qua một cái, liền nổi trận lôi đình.

“Tạ Vô Kỳ——”

Chiếc xe xuyên mây Thanh Phong hạ xuống trước Ngọc Thôi Cung.

Tạ Vô Kỳ vén rèm bước ra. Thiếu niên vai rộng eo thon, dáng người thẳng tắp như trúc, ung dung thong thả đi tới.

“Hóa ra là Đại sư huynh của cung Tử Phủ Thuần Lăng, gọi ta có việc gì chăng?”