"Mi tâm của Vân Cẩm tiên tử có hoa văn Huyền Hỏa, mọi người có thấy không?"
Mấy đệ tử tụ tập một chỗ xì xào bàn tán. Có người thần bí nói: "Nghe nói đó chính là ấn ký của Thần tộc! Mọi người có biết điều này nghĩa là gì không? Ta nghe nói, từ một trăm năm trước Thần tộc đã tìm kiếm một người. Người trong truyền thuyết ấy có địa vị vô cùng tôn quý. Vân Cẩm tiên tử vào bí cảnh một chuyến, lúc trở ra đã có nó. Mọi người nói xem, liệu có khả năng là..."
"Sao có thể chứ?" Một đệ tử Bồng Lai khịt mũi coi thường việc này: "Giang sư tỷ vốn là con gái của Chưởng môn chúng ta, có quan hệ với Thần tộc từ lúc nào?"
Vẻ mặt hắn ta như muốn nói "Ngươi cứ bịa chuyện đi".
Người bên cạnh vỗ vai hắn ta, nói đầy ý nghĩa sâu xa: "Vậy thì sao? Thần tộc có tuổi thọ dài dằng dặc. Vân Cẩm tiên tử cũng mới hơn một trăm tuổi. Sao ngươi biết Hỏa Phượng Hoàng kia không phải đang tìm chuyển thế của vị thần nào đó hả?"
"Chuyển thế à? Cũng có lý. Nhưng ta nghe nói. Nếu không phải Lăng Sơn Quân ra tay, thì hôm đó con Hỏa Phượng kia suýt nữa đã gϊếŧ chết Giang sư tỷ rồi còn gì?" Đệ tử Bồng Lai kia không phục hỏi lại.
Đệ tử kia chần chừ một lúc rồi phản bác: "Thì... thì ai biết được giữa họ có ân oán gì? Biết đâu lại giống như trong truyện kể, có vướng mắc ân oán tình thù gì đó từ kiếp trước thì sao?"
"Ta vẫn cảm thấy chuyện này quá hoang đường."
"Mặc kệ nàng ta là ai. Tóm lại không phải người tầm thường là được." Một đệ tử cười, tách hai người đang tranh luận ra rồi hòa giải: "Ta khuyên mọi người. Sau này đừng đắc tội với nàng ta. Lỡ như sau này nàng ta trở thành người mà chúng ta không thể đắc tội thì cũng không đến nỗi rước họa vào thân."
"Khoa trương vậy hả?"
"Ngươi đừng có mà không tin!"
"Ta còn nghe nói..." Có người thì thầm: "Tạ Hằng trưởng lão từng có xích mích với nàng ta, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Chắc là bị con Hỏa Phượng Hoàng kia làm bị thương trong bí cảnh. Chỉ sợ là... lành ít dữ nhiều..."
Mọi người nghe vậy đều giật mình, xôn xao không ngớt. Họ còn chưa kịp bàn tán thêm thì một thanh kiếm đã kề vào cổ một người trong số họ.
Thư Dao đứng phía sau họ, cười lạnh nói: "Lành ít dữ nhiều cái rắm! Đứa nào còn dám mẹ nó bàn tán thêm một câu, bà đây sẽ cho các ngươi biết thế nào là lành ít dữ nhiều!"
Mọi người sợ đến nhũn cả chân, vội vàng im bặt rồi tan tác như chim vỡ tổ. Họ vừa đi vừa thầm nghĩ: Quả không hổ là đại tiểu thư được Thái Huyền tông cưng chiều. Tính tình nóng nảy như khắc cùng một khuôn với chưởng môn Thái Huyền tông. Đúng là không dễ chọc vào.