Hắn chưa từng nghe tiếng kêu thảm thiết như vậy. Không biết phải đau đớn đến mức nào mới có thể khiến A Hằng vốn luôn nhẫn nhịn lại sụp đổ mất khống chế như vậy.
Khi Tạ Sầm Chi theo tiếng kêu chạy tới, lại thấy A Hằng đã nằm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự. Còn Thư Dao đang quỳ bên cạnh nàng, mặt đẫm nước mắt.
Trong khoảnh khắc này, Tạ Sầm Chi thừa nhận, tim hắn quả thực đã rung động mạnh.
Hắn đã nghĩ tới kết quả tồi tệ nhất.
Vô tình đạo thì sao chứ.
Hắn không thể nào thật sự xem nàng như một người xa lạ mà hoàn toàn thờ ơ không quan tâm.
Sư tôn từng nói: "Tạ Hằng ở bên cạnh con, vừa là phụ tá vừa là thử thách lớn nhất đối với con. Càng để tâm lại càng phải vô tình. Chỉ khi đoạn tuyệt được mọi tư tình, thì đạo tâm của con mới không gì lay chuyển nổi."
Ngay từ đầu sư tôn đã nhìn thấu tất cả. Khi đó chàng thiếu niên tâm cao khí ngạo còn cười nhạt trước lời này. Hắn cho rằng vạn vật trên thế gian này, không ai có tư cách trở thành kiếp nạn của hắn.
Chân Tạ Sầm Chi như đeo chì, từng bước đi tới. Tay cầm kiếm nổi đầy gân xanh.
Thư Dao bất lực nhìn hắn: "Lăng Sơn Quân... Tạ Hằng..."
Hàng mi dài của hắn rũ xuống. Hắn khàn giọng hỏi: "Nàng ấy... sao rồi?"
Thư Dao đột nhiên do dự.
Phản ứng đầu tiên của nàng ấy là vội che cho Tạ Hằng, rồi lặng lẽ kéo tay áo nàng xuống để hoa văn trên cánh tay không bị lộ ra.
Động tác nhỏ này lại không qua được mắt hắn. Tạ Sầm Chi lạnh giọng hỏi: "Nàng ấy rốt cuộc bị làm sao?"
Thư Dao cắn môi, đáp qua loa: "Không có gì, nàng ấy chỉ bị thương nhẹ nên mới hôn mê thôi."
Thì ra là hôn mê...
May quá.
Tạ Sầm Chi đột nhiên nhắm mắt, rồi lại mở ra. Đồng tử khôi phục vẻ lạnh lùng như ngày thường.
"Đưa nàng cho ta."
Thư Dao vẫn chắn trước mặt Tạ Hằng, im lặng không chịu nhúc nhích.
Giọng Tạ Sầm Chi đột nhiên trầm xuống: "Tránh ra."
Thư Dao bị uy nghiêm của hắn dọa sợ, đã sắp không trụ được nữa. Nhưng nàng ấy vẫn liều mạng che chở cho người phía sau.
Nàng ấy thật sự không dám tưởng tượng. Nếu Tạ Hằng bị hắn mang đi, thì liệu bí mật của nàng có bị phát hiện không. Lăng Sơn Quân xưa nay sắt đá vô tình, trong mắt không chứa nổi một hạt cát. Nàng ấy sợ hắn sẽ làm tổn thương Tạ Hằng.
Tạ Sầm Chi không còn kiên nhẫn. Hắn bước nhanh tới trước, phất tay đẩy Thư Dao đang cản đường ra.
Thư Dao ngã sang một bên, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn kéo tay áo Tạ Hằng lên.
Bầu không khí bỗng nhiên ngưng đọng.
Trái tim Thư Dao thắt lại.