Chương 26: Hắn tự mình đi tìm

Hay có phải nàng bị bệnh hoặc trúng độc rồi không? Cho nên mới như vậy? Bây giờ Tạ Hằng hôn mê bất tỉnh. Đợi nàng tỉnh lại, liệu có tiếp tục đau đớn mất kiểm soát như vậy không?

Có phải mình nên tìm cách giúp Tạ Hằng không?

Nhưng mình phải giúp nàng như thế nào đây.

Rốt cuộc là nên tìm người khác giúp đỡ, hay nên che giấu những chuyện này thay nàng? Nếu mình nói ra ngoài, thì người khác có thể vì vậy mà hiểu lầm Tạ Hằng không? Nhưng nếu mình không nói, thì những y sư kia không thể chẩn bệnh, rồi tình hình của Tạ Hằng có trở nên tồi tệ hơn không?

Nàng ấy không muốn Tạ Hằng xảy ra chuyện.

Tạ Hằng thật lòng coi nàng ấy là bạn. Nàng ấy cũng không muốn làm tổn thương Tạ Hằng.

Thư Dao ôm chặt nữ tử trong lòng, chưa bao giờ cảm thấy hoang mang bất lực như lúc này.

Nàng ấy rất muốn để Tạ Hằng tỉnh lại, rồi hỏi xem nàng ấy nên làm gì.

Tạ Hằng có chủ kiến hơn nàng nhiều.

Đúng lúc này, Thư Dao đột nhiên nhìn thấy một vệt sáng bạc loá như tuyết trắng rạch ngang bầu trời. Nàng ấy ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lăng Sơn Quân đang lăng không mà đứng, nhìn xuống hai người họ.

Tạ Sầm Chi mặc một thân bạch y, giữa hai hàng mày phủ đầy sương tuyết.

Hắn một thân một mình chạy đến đây.

Giao đấu với con Hỏa Phượng Hoàng kia, hắn cũng không chiếm được lợi thế gì. May mà con Phượng Hoàng đó cũng cảm thấy hắn thực sự khó đối phó, không muốn dây dưa mãi với một phàm nhân nên đã bay ra khỏi Lạc Viêm cốc.

Vị thần sứ kia nổi trận lôi đình, trước khi rời đi đã cảnh cáo uy hϊếp tất cả mọi người ở đây: "Lũ sâu kiến ngu dốt, dám cản trở bản sứ tìm người, ta sẽ tru diệt cả tộc các ngươi!”

Những Thần tộc thượng cổ này sớm đã lánh đời, lánh xa khỏi Tam Giới. Bọn họ có tính cách cao ngạo đến cực điểm, lại quanh năm ẩn mình ở nơi tăm tối nên cũng trở nên vô cùng tàn bạo.

Bọn họ tuyệt đối không phải là những vị thần phổ độ chúng sinh.

Vừa chính vừa tà, tuyệt không phải hạng người lương thiện.

Lòng người chấn động, hoảng loạn bất an. Tạ Sầm Chi trầm giọng ra lệnh cho tất cả mọi người lập tức trở về, không nên ở lại đây lâu.

Tề Hám lại nhắc nhở: "Quân thượng, Tạ Hằng sư muội và Thư Dao tiên tử vẫn chưa tìm được..."

Tạ Sầm Chi nói: "Ta biết."

Hắn tự mình đi tìm A Hằng.

Lạc Viêm cốc này được xây dựng bằng thần lực, càng giống hang ổ của một Thần thú thượng cổ mạnh hơn cả Phượng Hoàng. Nó quá rộng lớn. Cho dù thần thức của hắn mênh mông như biển cũng không thể lập tức tìm ra tung tích của A Hằng.

Tạ Sầm Chi tìm rất lâu, cho đến khi nghe được một tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn.

Là giọng của A Hằng.