"Tạ Hằng!" Thư Dao nhìn nàng mất phương hướng chạy như điên trong bí cảnh, rồi đột nhiên suy sụp đau khổ như vậy.
Nàng ấy sợ hãi đến mức bất chấp ngọn lửa thiêu đốt, liều mạng kéo tay nàng: "Tạ Hằng, ngươi mau tỉnh lại đi! Tạ Hằng, rốt cuộc ngươi làm sao vậy! Ngươi không thể tiếp tục chìm đắm trong đó! Ngươi như vậy sẽ nhập ma đó!"
Mu bàn tay bị lửa đốt bỏng rát, tỏa ra mùi khét lẹt. Thư Dao đau đến rơi nước mắt, nhưng vẫn cắn chặt răng liều mạng kéo tay Tạ Hằng.
"Mau tỉnh lại đi!"
Thư Dao dùng hết sức lực ngưng tụ linh lực toàn thân, đánh vào sau gáy Tạ Hằng.
Ánh mắt tan rã của Tạ Hằng khép lại. Nàng mềm nhũn ngã xuống đất. Huyền hỏa trên người nhanh chóng rút đi.
Thư Dao vội vàng luống cuống tay chân ôm lấy nàng, rồi đi kiểm tra vết thương trên người nàng. Tthấy da thịt bị lửa lướt qua đều không có gì đáng ngại, tảng đá treo trong lòng nàng ấy lúc này mới được gỡ xuống.
Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Thư Dao đột nhiên liếc thấy một thứ kỳ lạ.
Màu sắc cổ tay của Tạ Hằng... Sao lại có màu đỏ vậy?
Thư Dao ngây người, trong đầu đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Nàng ấy vội vàng vén tay áo Tạ Hằng lên để nhìn cánh tay trần của nàng.
Vừa vén lên, trong đầu nàng ấy "Ong" một tiếng như có sấm sét nổ tung, nổ đến mức nàng ấy hồn bay phách lạc.
Cả da đầu đều tê dại.
Trên toàn bộ cánh tay của Tạ Hằng đều là những đường vân màu đỏ dày đặc.
Giống hệt hoa văn nàng ấy nhìn thấy trên vai Tạ Hằng vào ngày bị ám sát ở cấm địa. Nhưng giờ chúng đã lan khắp cánh tay nàng, dày đặc như vảy cá, lại càng giống da rắn lột.
Thư Dao nặng nề ngã ngồi xuống đất.
Nàng ấy ngây ngốc ngồi đó, hai tai ù đi, khó tin nhìn Tạ Hằng.
Tạ Hằng... Rốt cuộc là người gì?
Tại sao trên người nàng lại có những đường vân này? Tại sao nàng không sợ lửa? Tại sao vừa rồi nàng lại mất khống chế như thế?
Tuy Thư Dao đã sống hơn một trăm năm, nhưng vẫn luôn lớn lên vô tư lự trong tông môn, những gì thấy và biết đều có hạn. Nhận thức về Tam giới cũng chỉ dừng lại ở khái niệm "mình là chính đạo, không đội trời chung với yêu ma".
Nàng ấy chưa bao giờ nghĩ tới chuyện kỳ lạ như vậy lại xảy ra ngay bên cạnh mình.
Chuyện này đã hoàn toàn vượt quá nhận thức của nàng ấy.
Nhất thời nàng ấy không biết phải làm sao cho phải.
Lẽ nào Tạ Hằng... không phải là người?