Trong màn sương mờ nhòa trước mắt, dường như có giọng nói của ai đó vang lên bên tai:
— Đợi ta xử lý xong mấy việc vụn vặt trong nhà, chúng ta sẽ cùng đi du ngoạn, được không?
— Phu nhân muốn đến nơi nào?
— Ừm… Mùa xuân đi xem ngọc vũ ở Doanh Châu, mùa hạ chèo thuyền hái sen, mùa thu đến Uyển Châu ngắm lá phong đỏ, đến mùa đông thì lên thảo nguyên Thanh Châu ăn thịt dê nướng!
— Đường xa vạn dặm, chỉ sợ ngựa xe không đủ, đi mất vài năm.
— Không sao cả! Hai năm, ba năm, mười năm, hai mươi năm cũng không sao! Dù có đi đến khi cả hai đều tóc bạc răng long, chỉ cần được ở bên chàng, thì chuyện gì thϊếp cũng không sợ.
Chiêu Chiêu cắn chặt môi dưới đến mức trắng bệch, viền mắt càng lúc càng đỏ.
Nàng muốn hắn đừng nói nữa.
Nàng vượt nghìn dặm tới đây, không phải để nghe những lời này.
Thế nhưng, giọng nói ấy — mang theo đôi chút thương hại — vẫn chậm rãi thốt ra từng chữ, tàn nhẫn đến tột cùng.
“Đạo quân còn nói ——”
Giọng y nhẹ đến mức như giọt nước nhỏ vào biển khổ vô tận.
“Chuyện xưa chỉ là một kiếp nạn, kiếp nạn đã qua, bụi duyên nên dứt. Từ nay về sau, cùng cô nương — vĩnh viễn không cần gặp lại.”
Tác giả có lời muốn nói:
Mở truyện rồi nhé! Như thường lệ, ba chương đầu có lì xì ~
Một số lưu ý quan trọng trước khi đọc: [Không phải truyện sảng văn! Không phải nữ chính đại hào quang! Không đổi nam chính!]
Nữ chính tuyến tính, có quá trình trưởng thành. Tình tiết phục vụ cho tuyến tình cảm. Một câu chuyện đơn giản, chua ngọt, truy thê văn — không đổi nam chính!
Đọc truyện quan trọng nhất là phải vui vẻ, ghi nhớ ghi nhớ ~
Mấy vị trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng có thể thấy bằng mắt thường.
Đạo quân Thiên Xu đã bày tỏ lập trường, bọn họ cũng không cần phải tiếp tục kiêng dè nữa.
“Lời Đạo quân nói không sai, tình ái chỉ như mây khói thoảng qua. Việc giữa hai người vốn là trò trêu ngươi của số mệnh, nên dứt thì dứt.”
“Tạ cô nương cảm thấy lễ tạ không đủ ư? Không sao, cô nương cứ việc mở miệng, đây là lễ vật mà tiên cảnh Côn Ngô nên dâng tặng.”
“Chỉ mong sau khi nhận lễ tạ rồi, Tạ cô nương sớm rời khỏi Côn Ngô. Không phải chúng ta không muốn giữ cô nương làm khách, chỉ là nơi tu đạo, rốt cuộc không phải chốn phàm nhân nên đến. Nếu dính quá nhiều nhân quả, e rằng cũng chẳng phải phúc lành gì cho cô nương.”
Chiêu Chiêu chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ, như người thất thần, đối với mọi thứ xung quanh đều không có chút phản ứng.