Có lẽ biết câu này thật quá đường đột, Chiêu Chiêu hơi chột dạ.
Hai đệ tử nghe rõ, quả nhiên đều lộ vẻ kinh ngạc.
Người muốn bái sư vào Côn Ngô có, kẻ cầu tiên dược cũng có, nhưng người vừa đến đã mở miệng đòi gặp Đạo quân Thiên Xu thì thật xưa nay chưa thấy bao giờ.
Một người hỏi: “Xin hỏi cô nương, có quen biết Đạo quân Thiên Xu sao?”
Chiêu Chiêu gật đầu: “Ngươi nói với… Đạo quân Thiên Xu rằng ta tên là Tạ Đàn Chiêu, chàng sẽ biết là ai.”
Hai đệ tử liếc nhau.
Côn Ngô quy củ nghiêm ngặt, nếu họ đi bẩm báo với cấp trên rằng có một phàm nữ đòi gặp Đạo quân Thiên Xu, sợ rằng chưa chờ được hắn lên tiếng, thì sư huynh sư tỷ đã lôi họ ra đánh cho một trận.
Đang do dự chưa biết làm sao, trong màn mưa chợt vang lên một tiếng nói không rõ từ đâu vọng tới.
“Tạ Đàn Chiêu? Là từ Vân Mộng Trạch tới sao?”
Thanh âm ấy như từ trong mây vọng xuống, tựa lời của tiên nhân trên trời. Chiêu Chiêu dù từng thấy nhiều tiên pháp trong mộng, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi ngẩn ra.
“Ta… đúng vậy!"
Thanh âm ấy trầm ngâm một câu: “Vậy mà cũng tìm được đến tận đây.” Rồi nói với hai đệ tử: “Đưa nàng đến Chiếu Ảnh Thiên.”
Hai người kia giật mình, vội vàng cung kính đáp “Vâng”.
Biến chuyển bất ngờ, tinh thần vốn kiệt quệ của Chiêu Chiêu bỗng hưng phấn trở lại.
Người kia biết thân phận của nàng? Là do Tạ Lan Thù nói cho y? Chiếu Ảnh Thiên — có phải là nơi Tạ Lan Thù ở không? Nàng sắp được gặp hắn rồi sao?
Chỉ cần nghĩ tới đó, Chiêu Chiêu liền quên cả cái lạnh ướt người, bước chân cũng nhẹ bẫng như gió.
Trong Chiếu Ảnh Thiên.
Năm vị trưởng lão còn lại trong Côn Ngô tiên cảnh, tai mắt linh thông, gần như vừa hay tin Dao Quang quân triệu kiến Chiêu Chiêu, đã lập tức bỏ hết mọi việc để đến Chiếu Ảnh Thiên.
Dao Quang quân dựa nghiêng lên ghế ngồi đầu, phong thái phóng khoáng, uể oải cười nhạt: “Chỉ là một phàm nữ, mà cũng khiến sáu trưởng lão của tiên cảnh phải cùng tề tựu tiếp kiến sao?”
Thiên Tuyền quân tóc bạc râu dài, nhắm mắt dưỡng thần, nhẹ giọng đáp: “Đạo quân Thiên Xu hai năm nhập thế lịch kiếp, chính là cùng nữ tử này kết thành phu thê mà vượt qua tình kiếp, củng cố đạo tâm. Nàng có ân với Côn Ngô, đương nhiên phải nghênh tiếp.”
Dao Quang quân cười khẩy: “Là đón tiếp, hay sợ nàng dây dưa không dứt, nên đến đây đuổi nàng đi?”
“Dao Quang quân!” Thiên Cơ quân bất mãn cắt lời: "Vậy ý ngươi là, để nàng ở lại đây, cùng đạo quân Thiên Xu sáng sớm tối chiều, tình thâm ý trọng, thành một đôi đạo lữ ân ái?”
Khác với những vị trưởng lão lớn tuổi từng trải kia, Dao Quang quân lớn lên cùng đạo quân Thiên Xu từ nhỏ, tuổi còn trẻ, miệng lại chẳng kiêng dè gì.
Hắn cười toét miệng: “Không được sao?”
Năm vị trưởng lão đồng loạt biến sắc.