Lúc này Chiêu Chiêu mới biết, trên đời này nào có Tạ Lan Thù, đó chẳng qua chỉ là một kiếp nạn trên con đường đoạn tuyệt tình ái của Đạo quân Thiên Xu.
Nhưng chẳng dừng lại ở đó.
Thật ra, chủ nhân giấc mộng kia không phải Tạ Lan Thù, càng không phải nàng, mà là một nữ tử từng bị hắn – khi sa vào ma đạo – tàn sát cả nhà.
Vì mối thù sâu như biển máu ấy, nàng gia nhập tiên môn, một lòng muốn gϊếŧ Tạ Lan Thù để báo thù huyết hận.
Nam chính là Thánh Tử Ma giới, tuy là Thánh Tử nhưng khi ấy cả Ma giới và Quỷ giới đều thần phục dưới chân Tạ Lan Thù, hắn chỉ là con rối trong tay đạo quân kia.
Hai người vốn quen nhau từ thuở nhỏ, lớn lên lại thành kẻ địch, đành rút kiếm tương tàn.
Sau bao hiểm nguy, cuối cùng họ cùng chư tiên trăm phái vây gϊếŧ Đạo quân Thiên Xu.
Một kiếm xuyên tim, hồn phách tiêu tan, thần hồn diệt sạch trên chín tầng trời.
Cặp đạo lữ ấy từ đó danh vang thiên hạ, thành chúa cứu thế, câu chuyện kết thúc tại đó.
Chiêu Chiêu cứ mãi mơ thấy đoạn kết ấy, đến cả hận thù với Tạ Lan Thù cũng phai dần theo nhát kiếm xuyên tim kia.
Nàng quả thật tức giận vì hắn rời đi không lời từ biệt, nhưng chưa đến mức trơ mắt nhìn hắn đi vào chỗ chết.
Mỗi lần tỉnh mộng trong cơn ác mộng, nàng chỉ có một suy nghĩ: Bất kể thế nào, nàng muốn gặp lại Tạ Lan Thù một lần nữa.
Mưa xuân rơi lất phất, sau tầng mây mù có sấm ngầm cuộn động.
Trời chưa sáng hẳn, Chiêu Chiêu đã không sao ngủ lại được nữa. Nàng đẩy cửa sổ tầng hai của khách điếm ra nhìn, giữa sườn núi mù mịt sương mai, chẳng trông thấy xa hơn trượng.
Nàng đã rời nhà ngàn dặm, dầm mưa dãi gió suốt nửa tháng trời, và đây là khách điếm cuối cùng ở cõi người, nằm bên ngoài tiên cảnh Côn Ngô.
Chỉ cần đi thêm hai mươi dặm nữa, nếu bước nhanh thì đến sáng sớm ngày mai là có thể tới nơi.
Nghĩ đến đây, Chiêu Chiêu không thể nào nằm yên được nữa, liền rời giường rửa mặt, xuống lầu trả phòng để lên đường.
“Cô nương, cô nương, cô đưa dư tiền rồi kìa.”
Nghe chưởng quầy gọi với theo, Chiêu Chiêu hơi ngẩn ra.
Chưởng quầy cười tươi rói: “Đạo quân Thiên Xu đã trở về sau hai năm mất tích, mười châu trong thiên hạ đều ăn mừng suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, tiền phòng chỉ thu một phần mười giá niêm yết, đây là tiền thừa, cô nương hãy lấy về đi.”
Chiêu Chiêu phải mất một lúc mới phản ứng kịp, rồi chợt hiểu, “Đạo quân Thiên Xu” mà ông ta nhắc đến — chính là ai.
Tạ Lan Thù. Lan tư ngọc chất, khác biệt hồng trần.