Tuế An nghỉ ngơi một lúc, cảm giác cơ thể dần dần có chút sức lực mới cố gắng đứng lên, nhưng khi nhấc chân bước lên bậc thềm, cả hai bắp chân đều mềm nhũn. Hai cánh tay nàng buông thõng hai bên cơ thể nặng nề, gần như mất hết cảm giác, những ngón tay vẫn còn co quắp trong tư thế nắm chặt quần áo lúc nãy.
Sau tấm bình phong, Chưởng quầy Lưu đặt đứa bé nằm ngửa trên chiếc giường gỗ, thu tay vừa bắt mạch lại, cau chặt mày, sắc mặt có chút nghiêm trọng.
Tuế An nhìn vẻ mặt nàng ta, trong lòng dần dần trở nên lạnh lẽo.
Chưởng quầy Lưu nói: “Có hơi nghiêm trọng đấy, ngươi đợi ở đây, để ta đi tìm người tới cứu giúp.”
Tìm người?
Tuế An không hiểu nổi: “Ngài chẳng phải là đại phu sao? Sao còn phải tìm người khác?”
Chưởng quầy Lưu hơi chột dạ: “Cái vị đại phu như ta đây, khám bệnh nhỏ bán chút thuốc còn được, chứ cứu cái này thì hơi khó.”
Thảo nào hiệu thuốc Vĩnh An Đường làm ăn ế ẩm thế, hóa ra là đại phu không giỏi.
Tuế An thẫn thờ ngồi phịch xuống chiếc ghế nhỏ bên giường, nhìn đứa bé trên giường đã thành một “người đất” nhỏ, trong lòng cũng không rõ là cảm giác gì, chỉ ngẩn ngơ nói: “Ta vất vả lắm mới ôm nó về đây được...”
Thiếu chút nữa là lấy luôn nửa cái mạng nàng rồi.
Vậy mà cuối cùng vẫn không cứu được sao...
Chưởng quầy Lưu thấy chột dạ vô cùng, nhất là bây giờ trông Tuế An còn đáng thương hơn cả đứa bé kia nữa.
Từ khi hai người quen biết đến nay, dù Tuế An ăn mặc không tốt nhưng quần áo lúc nào cũng giặt sạch sẽ. Chưa từng có lần nào như lần này, toàn thân từ trên xuống dưới đều là bùn đất. Mái tóc búi lêи đỉиɦ đầu bằng dải vải xám lúc này lỏng lẻo, những lọn tóc mai bên má dính đầy bùn đất và mồ hôi, dán chặt vào khuôn mặt nàng vốn đã trắng bệch chẳng còn chút máu.
Đôi môi nàng khô nứt, trắng bợt bong tróc, áo quần đầy nước bẩn lẫn bùn đất, đặc biệt là vạt áo và giày dép, nhìn như vừa lội lên từ trong vũng bùn vậy.
Tuế Đại Bảo chỉ mới mười hai tuổi, cả người phủ đầy bùn đất, ngẩng khuôn mặt nhỏ tái nhợt lên, càng làm nổi bật đôi mắt đen láy, bất lực kia, nào đâu còn bóng dáng của con Tỳ Hưu nhỏ lanh lợi, hay cười của buổi chiều nay nữa.
Chưởng quầy Lưu nói: “Ngươi đừng khóc đấy nhé, ta đi tìm người đến cứu nó ngay đây. Ta không cứu được, nhưng hắn chắc chắn làm được, ngươi cứ chờ ở đây!”
Nói xong, Chưởng quầy Lưu vội vàng bước nhanh ra ngoài, thân hình hơi mập mạp kia cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến tốc độ linh hoạt của nàng ta.
Sau tấm bình phong lúc này chỉ còn lại Tuế An và đứa nhỏ.
Đứa trẻ kia đã hoàn toàn bất tỉnh, cũng không biết bản thân đang nằm trên giường hay đang ngâm trong nước nữa. Khuôn mặt đầy bùn đất kia đã không còn nhìn rõ sắc mặt hay dung mạo vốn có, chỉ thấy đôi mày nhỏ bé cứ nhíu chặt mãi, hẳn là vô cùng khó chịu.
Tuế An nhìn quanh, trông thấy bên cạnh có chậu đồng dùng để rửa tay.
Nàng đứng dậy, đặt chiếc gùi tre xuống đất, rồi múc nước trong chậu rửa sạch bùn đất trên hai bàn tay. Đôi bàn tay hơi lạnh ấy lại đưa lên lau đi lớp mồ hôi dính nhớp trên mặt mình. Cuối cùng, nàng ngồi xuống bên cạnh giường, xắn lên ống tay áo của đứa trẻ, để lộ ra cổ tay nhỏ lạnh ngắt, tái nhợt.
Tuế An biết nhận diện thảo dược, cũng biết cách bắt mạch.
Tuy nàng cũng không giỏi giang gì, nhưng không muốn cứ thế bỏ cuộc.
Chưởng quầy Lưu quay lại rất nhanh, người còn chưa đến bên tấm bình phong, tiếng nói đã vang tới trước rồi: “Ngươi mau tới xem đi, đứa nhỏ Tuế Đại Bảo kia sắp khóc tới nơi rồi.”
“Ngươi nhìn ta bằng cái ánh mắt gì vậy? Ngươi nghĩ ta muốn nhờ ngươi chắc? Đây chẳng phải là cứu một mạng người hơn xây bảy tòa phù đồ sao!”
Chưởng quầy Lưu vừa dứt lời, liền nghe giọng đối phương đáp lại: “Ngươi tưởng ta muốn tới chắc? Nếu không phải vì cứu người là quan trọng nhất, chuyện của ngươi ta chẳng thèm quản đâu.”
Người vừa lên tiếng sau cùng là giọng của một nam nhân, mềm mại dịu dàng, khiến người nghe như đang được đắm mình trong làn gió xuân, lại còn có cảm giác hết sức quen thuộc.