Cảm giác này khiến trong lòng Tuế An nóng như lửa đốt, nàng liều mạng sải từng bước lớn chạy về phía trước. Dần dần, khi thể lực cạn kiệt, nàng mới đổi sang vừa chạy vừa đi.
Đứa bé năm, sáu tuổi vốn không nặng, đặc biệt là đứa nhỏ đang nằm trong lòng nàng đây trông còn nhẹ hơn bình thường, nhưng càng ôm lâu lại càng thấy nặng nề.
Trên đường người đi lại không nhiều nhưng cũng chẳng phải không có ai. Thế nhưng, họ chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi lập tức ngoảnh đầu sang hướng khác, hoàn toàn không có ý định tiến lên giúp đỡ, cứ thế để mặc một đứa bé mười hai tuổi gian nan ôm một đứa nhỏ năm tuổi từng bước khó nhọc đi về phía trước.
Tuế An cảm giác nàng đã chạy thật lâu thật lâu, mệt đến mức nước mắt sắp trào ra đến nơi.
Hai cánh tay của nàng gần như mất hết cảm giác, chỉ còn bản năng siết chặt lấy quần áo đứa nhỏ trong tay, cố ôm chặt lấy nó.
Trước khi xuyên sách, nàng cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi, vẫn đang theo chương trình học liên thông từ đại học lên thạc sĩ, căn bản chưa từng trải qua chuyện gì lớn lao.
Dù là Tuế An lúc ấy vẫn còn đang đi học, ở cái tuổi hơn hai mươi ấy, gặp chuyện cũng theo bản năng sẽ dựa dẫm vào cha mẹ, huống hồ là Tuế Đại Bảo bây giờ, mới chỉ có mười hai tuổi.
Nhưng hiện giờ chẳng có ai quan tâm Tuế An, mà Tuế Đại Bảo thì càng chẳng có lấy một ai để nương tựa.
Nàng muốn cứu đứa nhỏ này, thì chỉ có thể nghiến răng dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Ban đầu, Tuế An nghĩ chỉ cần chạy tới hiệu thuốc là được rồi. Nhưng giờ đây, cảm nhận hơi thở của đứa bé trong lòng ngày một yếu đi, trong lòng nàng lại càng thêm hoảng loạn, sợ hãi.
Sợ một mạng sống vốn còn khỏe mạnh như thế, lại mất đi ngay trong vòng tay nàng.
Trời đã dần về chiều, vừa mới sau cơn mưa tiết Thanh Minh, vốn chẳng phải thời tiết nóng nực gì, vậy mà Tuế An lại chạy đến ướt đẫm mồ hôi, ngay cả lông mi cũng đầy nước.
Tuế An cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng, mồ hôi đọng trên hàng mi theo động tác cúi xuống của nàng, từng giọt từng giọt nhỏ xuống trán đứa trẻ.
Nó hoàn toàn không chút phản ứng nào.
Tuế An bất giác nhớ lại chú chó con mà nàng từng cứu. Nó cũng đã từng yếu ớt cuộn mình trong lòng nàng thế này. Trong lúc nàng liều mạng ôm nó chạy đến bệnh viện thú y, nó đã chết mất rồi.
Nó chẳng thể đợi nổi cho đến lúc được cứu.
Tuế An siết chặt lấy những ngón tay đã gần như tê dại, cố hít sâu một hơi, bước chân vẫn không dừng lại, nhưng trái tim nàng, giống như đứa bé trong lòng lúc này, đều đang không ngừng chìm xuống đáy.
May thay... cuối cùng cũng tới nơi rồi.
“Chưởng quầy Lưu! Chưởng quầy Lưu, cứu mạng với!”
Tuế An đã chạy suốt một quãng đường, cổ họng toàn là gió, khô rát bỏng cháy, vừa khô vừa đau. Lúc này mở miệng ra, giọng khản đặc hệt như người câm, gọi liền hai tiếng cũng chỉ còn lại tiếng hơi.
May mà tai Chưởng quầy Lưu vẫn còn tinh, nghe thấy tiếng bước chân ở cửa, vốn tưởng có khách đến, nào ngờ ngẩng đầu lên lại thấy Tuế An.
“Ngươi đây là... bị ngã xuống mương à?” Chưởng quầy Lưu vừa nói vừa bước ra ngoài.
Lúc này, Tuế An đã không còn chút sức lực nào, gần như mệt tới mức quỳ ngồi dưới bậc thềm cửa, ngay cả sức đứng dậy cũng không còn, huống hồ là bước lên bậc thềm.
Nàng ôm thật chặt đứa nhỏ trong lòng, ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Chưởng quầy Lưu, giọng khàn khàn gọi: “Cứu, cứu mạng... Nó còn sống đấy.”
Sắc mặt Chưởng quầy Lưu lập tức trở nên nghiêm túc, không chút do dự vươn tay đón lấy đứa bé, ngay cả ống tay áo lụa màu xanh nhạt quý giá kia cũng chẳng buồn xắn lên: “Để ta xem nào.”
Nàng ta ôm lấy đứa nhỏ bước lên bậc thềm, còn Tuế An như thể quả bóng bị xì hơi, cả người ngã ngồi xuống gót chân. Ánh mắt nàng cứ thế nhìn theo Chưởng quầy Lưu đi vào bên trong, mãi cho đến khi bóng bà khuất sau tấm bình phong, không còn nhìn thấy nữa.