Chương 6

Chiếc bọc đồ nhìn qua có vẻ làm từ chất liệu lụa là màu chàm. Chẳng cần nhìn kỹ, chỉ thoáng qua một cái cũng biết ngay là chất vải này đáng giá hơn nhiều so với tấm áo trên người Chưởng quầy Lưu.

Chuyện kiểu như đang đi đường bỗng nhặt được bảo bối, so với việc bật cheat còn ghê hơn, rõ ràng chỉ có nhân vật chính mới gặp được mà thôi.

Tuế An hơi kích động, chẳng lẽ nàng mới chính là nữ chính trong cuốn sách này sao?

Nàng hào hứng xoa xoa hai tay vào nhau, khom lưng đưa chân trượt từ từ xuống dưới đáy mương.

Con dốc hơi dốc đứng, lại thêm vừa có trận mưa nên rất trơn ướt.

Một tay nàng túm lấy đám cỏ khô bên sườn dốc để mượn lực, tay kia thì duỗi dài, cố gắng vươn hết mức để móc lấy cái bọc đồ kia.

Chỉ một chút, thiếu đúng một chút xíu nữa thôi!

Cuối cùng cũng với tới rồi!

Tuế An thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, khóe môi gần như kéo tận ra sau mang tai.

Chỉ có điều chiếc bọc màu chàm này trông căng phồng như vậy mà khi nhấc thử lên lại nhẹ bẫng.

Ngay khi Tuế An đang cầm chiếc bọc định trèo lên, ánh mắt vô tình quét qua đáy mương, tức khắc sững lại tại chỗ.

Hửm?

Dưới này hình như không chỉ có mỗi cái bọc đồ, mà còn có cả một người nữa.

Tuế An hơi ngẩn ra, ngả người về phía sau một chút, ánh mắt lách qua đám cỏ dại, lúc này mới nhìn rõ được.

Dưới đáy mương có một đứa nhỏ đang nằm, nhìn dáng người thì khoảng năm sáu tuổi, toàn thân đều là bùn đất, không rõ sống chết thế nào.

Sắc mặt Tuế An liền trở nên nghiêm túc, cái bọc đồ vất vả lắm mới lấy được kia nàng tiện tay ném vào trong gùi tre sau lưng. Bàn tay nàng cũng không bám vào đám cỏ nữa, mà trực tiếp trượt thẳng một đường xuống dưới đáy mương.

Phía dưới đáy tích nước mưa và nước bẩn, độ sâu khoảng chừng năm ngón tay, trực tiếp ngập lên tới mắt cá chân nàng, nước chẳng mấy chốc đã làm ướt giày, tất, cả vạt áo lẫn ống quần đều thấm nước.

Đứa nhỏ này nhìn như vừa từ trên sườn dốc lăn xuống, bộ y phục màu xanh non dính đầy nước bùn, cứ thế nằm trong lớp nước vừa lạnh vừa bẩn ở dưới mương.

Màu áo của đứa trẻ gần như hòa vào với đám cỏ non mới mọc dưới mương, nếu không nhìn kỹ thì thật sự không thể thấy rõ được.

Tuy rằng nói là học y, nhưng trước giờ Tuế An cũng chưa từng thực hành trên người thật, huống chi đối phương bây giờ còn chẳng rõ sống chết thế nào, trong lòng nàng có chút sợ hãi bất an.

Vừa rồi không chút do dự trượt xuống là bản năng của một người học y, còn lúc này hơi run sợ thì lại là bản năng tự nhiên của cơ thể.

Nàng chậm rãi ngồi xổm xuống, vươn tay thật cẩn thận thăm dò hơi thở của đứa bé, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.

Hơi thở của đứa bé rất yếu, bộ ngực nhỏ gầy gần như không thấy được sự phập phồng, nhưng quả thực vẫn còn sống. Nếu như chậm thêm vài canh giờ, đợi tới lúc trời tối thì thật sự không nói trước được điều gì nữa rồi.

Tuế An vớt đứa trẻ từ dưới lớp nước bẩn lên, vươn dài hai cánh tay bế ngang thân thể đối phương. Đứa trẻ ướt sũng, nước nhỏ giọt liên tục từ đầu tóc cho đến tận lòng bàn chân.

Có lẽ tư thế bế người của Tuế An không được thoải mái, đôi lông mi dài và cong phủ đầy bùn đất của đứa nhỏ khẽ run rẩy. Tựa như cánh bướm đen chẳng may mắc phải mạng nhện, dẫu cố gắng đập cánh vùng vẫy đến thế nào cũng chẳng thể bay lên được.

Đứa bé lúc này cũng giống như chú bướm ấy, sinh mạng đang từ từ trôi đi.

Đã cứu thì cứu cho trót vậy...

Dẫu sao đây cũng là một mạng người. Thậm chí, đừng nói là một người, cho dù gặp phải một chú chó hay mèo nhỏ, Tuế An cũng không thể nào nhẫn tâm nhìn nó chết trước mắt mình như vậy được.

Có những lúc, cứu người thật sự là phản ứng bản năng của con người.

Tuế An nghiến răng cõng theo đứa nhỏ trèo lên khỏi đáy mương. Bộ áo vải màu xám vừa rồi còn sạch sẽ của nàng, bây giờ chẳng còn nhìn ra nổi hình dạng ban đầu nữa rồi.

Nàng ôm lấy đứa nhỏ hướng thẳng về phía huyện thành chạy đi.

Có lẽ do nàng phát hiện đứa bé hơi muộn, cũng có thể là do thể trạng của đứa trẻ này vốn dĩ đã không được tốt. Tuế An có thể cảm nhận rất rõ rằng nó đang dần dần chết đi...

Tựa như cát đang nắm trong lòng bàn tay nàng, từng chút một đang từ từ chảy qua kẽ ngón tay, không tài nào giữ nổi.