Một Lạng Bốn Đồng biết rằng không ai thích trẻ con khóc, chỉ cần hắn khóc là sẽ bị mắng và bị đánh vào lòng bàn tay, càng khóc thì bị đánh càng đau.
Hắn vừa rồi bị người ta vỗ chăn mà giật mình hoảng hốt, Tuế An cũng bị động tác run rẩy của hắn dọa cho sợ.
Đặc biệt là khi Một Lạng Bốn Đồng im bặt, Tuế An càng có cảm giác như gió trước bão, luôn cảm thấy sự im lặng là điềm báo của sự bùng nổ.
Tuế An không hay tiếp xúc với trẻ con, nhưng nàng từng thấy Tuế Vũ Vũ nhà đại tỷ của nguyên chủ khóc, đứa bé sáu tuổi, khóc lên thì tiếng động kinh thiên động địa, ngay cả chó đi qua cũng tránh xa nó.
Bị mình vỗ một cái như vậy, nếu là Tuế Vũ Vũ, chẳng phải sẽ gào thét liều mạng sao.
Tuế An lặng lẽ lùi lại hai bước, cố gắng tách khỏi mối quan hệ này.
Chăn động đậy, tim Tuế An thót lên, màng nhĩ đã bắt đầu âm ỉ đau.
Từ trong chăn ló ra một khuôn mặt trắng trẻo đẫm mồ hôi, Tuế An vô thức ngả người ra sau.
Đống chăn đó ngồi dậy, rụt rè nhìn nàng, lặng lẽ, không khóc cũng không làm ầm.
Tuế An: “Hả?”
Tuế An ngẩn ra.
Không khóc, khác với những gì nàng tưởng.
Tuế An cảm thấy bất an, như thể vừa châm một quả pháo, ngòi xì xèo cháy, nhưng cuối cùng lại chẳng có động tĩnh gì.
Nàng không rõ đây là pháo xịt hay là đối phương đang âm thầm chuẩn bị một đại chiêu.
“Hay là ngươi, khóc vài tiếng đi?” Tuế An dò hỏi.
Hắn quá yên lặng, khiến Tuế An thầm cảm thấy bất an.
Nàng vừa dứt lời, đôi mắt màu hổ phách của Một Lạng Bốn Đồng lộ vẻ hoảng loạn, hàng mi dài cong vυ"t như lông quạ còn ướŧ áŧ dính vào nhau, tựa như chân muỗi, rõ ràng vừa khóc xong, nhưng hắn lại lắc đầu: “Không khóc, ta không khóc.”
Giọng mũi mềm mại, âm điệu mang theo tiếng nức nở, nhưng hắn vẫn cắn răng khẳng định mình không khóc.
Đứa trẻ ngồi trên giường, mái tóc đen mềm rũ sau lưng, ngũ quan vốn đã xinh đẹp càng thêm phần linh động và nổi bật nhờ đôi mắt hổ phách kia.
Hắn nắm chặt tay, mím môi, mặc cho nước mắt lăn tròn trong hốc mắt, nhưng miệng vẫn nói: “Ta không khóc.”
Nếu hắn khóc, Tuế An chắc chắn sẽ thấy phiền.
Hắn không khóc, Tuế An lại cảm thấy không quen.
“Không sao, không sao, nếu ngươi muốn khóc thì cứ khóc đi.” Tuế An bưng bát bước tới.
Một đứa trẻ lớn thế này, làm sao có thể không cho khóc.
Nước mắt Một Lạng Bốn Đồng rơi xuống, hai tay vô thức giấu ra sau lưng, vội vàng giải thích với tỷ tỷ này: “Ta, ta không khóc, ta không có khóc.”
Tuế An cúi xuống nhìn nước mắt trên mặt hắn: “Vậy cái này là gì?”
Một Lạng Bốn Đồng bật khóc thành tiếng, mu bàn tay lau nước mắt, vừa khóc vừa nói: “Hức hức, là nước.”
Vai hắn run lên từng đợt, nhưng tiếng khóc kìm nén trong cổ họng, chỉ có nước mắt tuôn rơi.
Lương tâm Tuế An chợt thấy áy náy, muốn xoa đầu đứa trẻ để an ủi vài câu.