Đôi mắt ấy trong veo, sạch sẽ, tựa như một hồ nước không vương chút bụi bẩn.
Tỉnh rồi.
Tuế An tưởng mình nhìn lầm, bèn lại gần để nhìn kỹ.
Tỉnh rồi!
Tuế An thầm thở phào, trên mặt lập tức nở nụ cười: “Cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Trái ngược hoàn toàn với niềm vui của nàng, Một Lạng Bốn Đồng ngây ra nhìn gương mặt trẻ trung trước mặt, miệng mếu máo, vành mắt đỏ hoe.
Không phải cha hắn.
Như thể sợ hắn chưa nhìn rõ, đối phương còn cố ý ghé sát lại.
Hức, dù có xinh đẹp thế nào cũng không phải cha hắn.
Một Lạng Bốn Đồng chậm rãi vùi mặt vào chăn, chỉ để lộ một phần nhỏ trán trắng nõn.
Cha hắn không cần hắn nữa.
Hắn không còn cha nữa, cả hai người cha đều không cần hắn.
Giấc mộng đẹp tan vỡ, đối với một đứa trẻ mà nói, đó là cú đánh chí mạng.
Nhưng Một Lạng Bốn Đồng muốn khóc lại không dám, cuối cùng cả cơ thể nhỏ bé co rúc trong chăn, trốn trong thế giới nhỏ bé đen tối này, hắn mới cuộn tròn người, nức nở khóc lên.
Ở tuổi này, Một Lạng Bốn Đồng làm sao hiểu nổi tại sao cha nuôi lại không cần hắn.
Liệu có phải hắn chưa đủ siêng năng, chưa đủ ngoan ngoãn, nên khi cả nhà cha nuôi chuyển đi, họ mới bỏ hắn lại bên đường, đẩy hắn xuống mương.
Trong phòng yên tĩnh, Một Lạng Bốn Đồng đoán rằng đại tỷ ngồi bên giường lúc nãy đã đi ra ngoài, nên mới dám khóc thành tiếng.
Vừa tủi thân vừa sợ hãi, cuối cùng đều hóa thành nước mũi và nước mắt tuôn trào.
Thấy đứa trẻ đã tỉnh, Tuế An vội mang giày chạy sang Vĩnh Xuân Đường đối diện để báo cho Hà chưởng quỹ, nhờ y đến xem.
Khi trở lại, nàng rót một cốc nước ấm mang về.
Nhưng vừa bước qua bình phong, nàng đã nghe thấy tiếng khóc phát ra từ trong chăn.
Tiếng khóc trầm trầm, từng tiếng nức nở nối tiếp nhau.
Không phải tiếng gào khóc the thé ngẩng đầu hét lớn, mà là tiếng khóc cẩn thận, dè dặt, giống như một con thú nhỏ bị thương, co ro trong bóng tối liếʍ láp vết thương, cô đơn và bất lực phát ra những âm thanh ư ử.
Khóc một chút rồi ngừng, như thể đang gọi cha.
“Bây giờ mới biết khóc à?” Tuế An khẽ vỗ lên chăn.
Nàng hành động rất nhẹ nhàng, nhưng ai ngờ đống chăn phồng lên bên dưới như thể bị một trận hoảng sợ kinh thiên động địa, đột nhiên co rúm lại, rõ ràng run lên hai cái.
Tiếng khóc ngừng bặt.
Bên dưới chăn, Một Lạng Bốn Đồng hoảng loạn dùng cả hai tay lau nước mắt trên mặt.
Không khóc, không khóc, hắn không khóc.
Hắn chỉ là, chỉ là mắt chảy nước thôi!
Nhìn xem, người hắn cũng chảy nước, ướŧ áŧ, giống như mắt vậy, nên hắn không khóc.