Chương 13

Tuế An đoán rằng tối nay nàng khó mà ngủ được, bèn lấy một cuốn sách y học từ chỗ chưởng quỹ Lưu, mượn ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu bên giường để lật xem.

Trong cái giỏ tre ở đầu giường, gói hành lý của “một lạng bốn đồng” lẳng lặng nằm đó.

Biết rằng đồ đã có chủ, Tuế An cũng không tùy tiện mở ra.

Chỉ là lúc cầm lên thấy hơi nhẹ, giờ ngẫm lại, nàng cảm thấy có lẽ bên trong là quần áo.

Tuế An chống cằm, mím môi.

Mới bốn, năm tuổi đầu mà đã biết bỏ nhà đi rồi sao.

Tuế An thoáng thất thần, rồi lại dồn tâm trí vào cuốn sách y học.

Cuốn sách đã ngả vàng, mép giấy quăn lại, một số chỗ còn được ghi chú bằng bút son, có lẽ trước đây thường được người ta cầm đọc, chỉ không biết người đó có phải là chưởng quỹ Lưu hay không.

Sau khoảng nửa canh giờ, Tuế An sờ trán của “Một Lạng Bốn Đồng”.

Vẫn còn hơi mát, không có mồ hôi.

Tuế An lại cho đứa bé uống thêm một liều thuốc.

Thuốc được sắc một lần, chia ra uống nhiều lần, chỉ cần uống hết liều này trong một đêm là được.

Đến lần thứ ba cho uống, đã là cuối giờ Sửu.

Tuế An buồn ngủ rũ rượi, thực sự hơi không chịu nổi nữa.

Nàng chạy cả ngày cũng mệt, lúc này sách y học để mở trên đầu gối, hai tay chống má, đầu cúi xuống, ngồi khoanh chân bên mép giường mà ngủ thϊếp đi.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Một Lạng Bốn Đồng nhìn thấy bên giường có một người ngồi, khoác áo dài của một nam nhân trung niên, mặt vùi trong lòng bàn tay, mái tóc dài buộc bằng dây vải xám vì động tác mà trượt xuống, rũ từ sau lưng ra phía trước.

Một Lạng Bốn Đồng cảm thấy như nhìn thấy cha mình, trong ký ức, cha hắn từng ngồi bên giường hắn như thế này một lần.

Mắt hắn đỏ hoe, tủi thân muốn khóc.

Hắn khó chịu vô cùng, đầu đau nhức, cảm thấy cơ thể nhớp nháp ướŧ áŧ, muốn cử động nhưng không thể.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm người bên giường, muốn cất tiếng gọi nhưng miệng như bị dính chặt, không thể mở ra.

Một Lạng Bốn Đồng cố sức vươn cánh tay, bàn tay nhỏ nắm lấy một góc áo, khẽ kéo, hy vọng “cha mình” nhận ra hắn đã tỉnh.

Nhưng “cha hắn” ngủ say quá, mãi chẳng có phản ứng.

Cho đến khi tiếng gõ mõ báo giờ từ con phố bên ngoài vang lên, âm thanh trầm đυ.c như gõ vào màng nhĩ Tuế An, nàng giật mình, ngã chúi về phía trước, suýt chút nữa rơi khỏi mép giường.

Tuế An giật mình hoảng hốt liền tỉnh táo ngay tức khắc, cuốn sách y học trên đùi nàng cũng trượt xuống rơi xuống đất.

Tuế An lấy hai tay xoa mặt, cúi xuống nhặt sách lên.

Nàng đặt sách lên đầu giường, theo thói quen mí mắt rũ xuống sờ trán Một Lạng Bốn Đồng, cho đến khi ánh mắt chạm phải đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp ấy.