Chương 12

Nàng không thể lấy mạng người ra để đánh cược vào lương tâm của Chưởng quầy Lưu và Chưởng quầy Hà, nàng chỉ có thể cược vào lương tâm của chính mình mà thôi.

Tuế An bưng thuốc ngồi ở mép giường, u oán nhìn chằm chằm vào đứa nhỏ đầy bùn đất trên giường: “Ngươi tốt nhất nên nhanh chóng khỏe lại.”

Dù sao đây cũng là toàn bộ gia sản của nàng đấy.

Tuế An nghĩ, chờ tìm được cha mẹ của đứa nhỏ này rồi, nhất định phải đòi lại tiền trước, sau đó bảo bọn họ đền thêm cho nàng một đôi giày tốt.

Nghĩ thế rồi, trong lòng nàng mới dễ chịu hơn một chút.

Thuốc được Tuế An từng chút từng chút đút vào miệng đứa nhỏ, nửa giọt cũng chẳng nỡ lãng phí, chút thuốc còn lại dính dưới đáy chén, nàng chỉ hận không thể đổ luôn vào miệng mình.

Thuốc vừa cho uống xong, Chưởng quầy Hà đã bưng nước ấm tiến vào, dịu dàng nói với Tuế An: “Ta lau người, thay bộ y phục sạch sẽ cho nó. Ngươi cũng qua bên chỗ Chưởng quầy Lưu tắm rửa đi.”

Dù sao cũng là bỏ tiền ra rồi, thái độ phục vụ tất nhiên sẽ khác hẳn.

Đứa nhỏ bẩn đến mức ngay cả mặt mũi cũng không rõ hình dạng, lại thêm quần áo ướt sũng, mặc thế này ngủ qua đêm chắc chắn không được.

Hà Diệp kéo bình phong lại, giúp đứa nhỏ lau người, thay đồ sạch sẽ.

Trời đã tối rồi, hôm nay Tuế An không thể trở về được nữa.

Lúc nàng từ bên trong bước ra, Chưởng quầy Lưu đang ngồi bên ngoài, thắp đèn dầu lật giở cuốn sổ sách của nàng ta.

Tuế An chớp chớp mắt, tiến lại gần.

Chưởng quầy Lưu ngẩng đầu nhìn nàng đầy cảnh giác: “Làm gì đấy?”

Tuế An cười cực kỳ ngọt ngào: “Hì hì, cho ta mượn cái nồi với cái chậu nhà ngài dùng một lát, ta nấu nước tắm.”

“Ồ?” Đôi mắt Chưởng quầy Lưu sáng rực lên, ánh sáng trong cặp mắt nhỏ của nàng ta còn chói lọi hơn cả ngọn đèn dầu đặt bên cạnh.

Nàng ta đưa tay với lấy bàn tính ở bên cạnh.

Tuế An: “...”

Tuế An chấp nhận buông xuôi luôn: “Một lượng bốn tiền của ta đều đã đưa hết cho Chưởng quầy Hà rồi, giờ không còn đồng nào đâu. Ngài cho ta mượn thì ta tắm, không cho thì thôi vậy.”

Lợn chết đâu sợ nước sôi nữa, tiền còn mất sạch rồi, nàng còn sợ bẩn hay sao?

Chưởng quầy Lưu lại lên tiếng an ủi nàng: “Sao ngươi lại nghĩ như thế chứ, tuổi còn nhỏ đã biết trọng nghĩa như vậy, tương lai nhất định sẽ phát đại tài.”

Mí mắt Tuế An giật giật.

Chưởng quầy Lưu cười nói: “Ai bảo ngươi không còn xu nào? Chẳng phải ngươi vẫn còn hai mươi văn đấy sao.”

Đống thảo dược bán lúc chiều, vừa đúng hai mươi văn.

Tuế An còn bao nhiêu tiền của, hai vợ chồng bọn họ người này biết rõ hơn người kia.

Tuế An thiếu chút nữa đã nhảy qua quầy thuốc nhào tới cắn Chưởng quầy Lưu.

Không sống nữa, mọi người cùng đứa nhỏ kia đồng quy vu tận luôn đi!

Nhưng Chưởng quầy Lưu rốt cuộc vẫn chưa muốn “chết”, nàng ta đem nồi và chậu cho Tuế An mượn dùng, đổi lại, Tuế An phải giặt sạch hộ nàng ta chiếc áo lụa bị bẩn.

Tuế An lại chạy sang chỗ Hà Diệp mượn một bộ đồ sạch sẽ, tiện tay giặt luôn bộ đồ bẩn của mình.

Phơi qua đêm, sáng mai có thể khô rồi.

Có lẽ vì thấy nàng quá đáng thương, Hà Diệp miễn phí mang tới cho nàng một bát mì, cái tô to bằng cả khuôn mặt, nước dùng đầy dầu, mì chất đầy vun lên cả miệng tô. Tuế An ăn sạch sành sanh, một giọt cũng không chừa lại.

Ăn xong, nàng rửa sạch bát rồi mới trả lại.

Tuế An rõ ràng bản thân cũng không hề dễ dàng, nhưng tuyệt nhiên chưa từng than khổ một lời.

Xong xuôi những việc này, nàng mới đi vòng qua bình phong để nhìn đứa nhỏ.

Đứa nhỏ đã được Hà Diệp lau rửa sạch sẽ, mái tóc đen hơi ngả vàng mềm mại, xõa trên gối.

Ban nãy mặt mũi đầy bùn đất không nhìn rõ, giờ được rửa sạch rồi, dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn dầu đặt cạnh giường, Tuế An mới nhìn rõ được dung mạo của nó.

Trắng, mặt trắng như cổ, giống như loại sứ trắng thượng hạng đã được tráng men kỹ càng, trắng trẻo đẹp mắt, trắng đến mức cao quý.

Hàng mi dài đen dày, hệt như một chiếc bàn chải nhỏ, ngoan ngoãn chỉnh tề phủ xuống, tạo thành một vệt bóng mờ trên gương mặt.

Đứa nhỏ có ngũ quan tinh xảo, dung mạo xuất chúng, dù đang bệnh mà vẫn đẹp đẽ đến mức có chút quá đáng.

Không thể không nói, một lượng bốn tiền này của nàng, nhan sắc quả thật đáng đồng tiền bát gạo mà.

Triệu chứng kiểu như "một lượng bốn tiền" này, gọi là "thái dương trúng phong", thông thường sẽ dùng Quế Chi Thang.

Vừa rồi, sau khi Tuế An đút thuốc xong cho "một lượng bốn tiền", Hà Diệp lại cho nó ăn thêm chút cháo nóng, giúp cơ thể đổ mồ hôi.

Nếu tình hình khá hơn, uống một thang thuốc xong có thể đổ mồ hôi, bệnh sẽ có thể chuyển biến tốt ngay. Còn nếu tình hình không ổn, thì ban đêm có thể phải liên tục đút thuốc, đến tận lúc đổ được mồ hôi mới thôi.

Chưởng quầy Lưu "Tỳ Hưu" kia, chắc chắn sẽ không bao giờ chịu ngồi canh ở đây để đút thuốc cho "một lượng bốn tiền" nếu chưa nhìn thấy bạc. Bên phía Chưởng quầy Hà lại vừa có một bệnh nhân đến vào buổi tối, nghe nói tình hình khá nghiêm trọng, chắc đêm nay cũng sẽ không ghé qua đây.

Thế nên, Tuế An chính là thiên tuyển chi nữ canh đêm đút thuốc.

Nàng cởi đôi giày rõ ràng không vừa chân của Chưởng quầy Lưu ra, khoanh chân ngồi trên giường, đưa tay ra sau lưng tùy tiện túm mái tóc dài bị gió hong khô lại, buộc hờ thành một búi phía sau.