Chương 11

Tuế An chiến thuật dừng chân lại, thân người lùi về phía sau, mắt trừng trừng nhìn Hà Diệp.Thành thật khai ra đi, ngài và Chưởng quầy Lưu thực ra là vợ chồng đúng không?

Hà Diệp nhìn thẳng vào gương mặt đầy kinh ngạc của Tuế An, nói: “Tiền khám bệnh cộng tiền thuốc, tổng cộng một lượng bốn tiền.”

“?” Tuế An nghe không rõ: “Bao nhiêu cơ?”

Hà Diệp cười vô cùng dịu dàng: “Một lượng bốn tiền.”

Tuế An theo phản xạ lấy tay ôm ngực, chỗ ấy đang cất giữ toàn bộ gia sản của nàng.

Ngài và Chưởng quầy Lưu đúng là vợ chồng rồi còn gì!

Hai người tính toán giỏi giống nhau như đúc!

Hà Diệp hỏi: “Ngươi định trả trước, hay đợi tìm được cha mẹ đứa nhỏ rồi mới lấy thuốc?”

Từ lúc nãy ở Vĩnh An Đường, ngay khi Tuế An vừa mở miệng nói ra bệnh trạng, Hà Diệp đã biết rõ trong lòng, nàng ít nhất cũng hiểu biết chút ít y thuật.

Nếu đã hiểu y thuật thì cũng biết rõ, đứa nhỏ kia hôm nay không uống thuốc, chắc chắn không sống nổi đến lúc trời sáng ngày mai. Giờ mặt trời đã xuống núi, cho dù báo quan đi nữa, tất cả nha dịch trong huyện đồng loạt ra ngoài tìm kiếm, cũng chưa chắc có thể tìm được cha mẹ đứa nhỏ trước khi trời sáng.

Vừa đúng lúc đi đến cửa Trường Xuân Đường, Hà Diệp nâng vạt áo lên, nhấc chân bước vào trong, giọng nói rơi lại phía sau: “Ta không ép ngươi, ngươi cứ suy nghĩ kỹ. Nhưng nếu ta không bán thuốc cho ngươi, thì Chưởng quầy Lưu chắc chắn cũng không dám bán thuốc cho ngươi.”

Tuế An vừa mới định quay người trở về Vĩnh An Đường: “...”

Hà Diệp đã đi vào trong, để lại Tuế An đứng ngẩn người trước cửa Trường Xuân Đường.

Đây nào phải là chuyện vào hay không vào, rõ ràng là chuyện liên quan đến một lượng bốn tiền đổi lấy hai mạng người.

À, còn thêm một cái "mạng" của nàng nữa.

Tuế An cực kỳ xem trọng số tiền tích cóp này, để ở trong nhà còn cảm thấy không an toàn, ra ngoài nhất định phải mang theo sát người.

Thật ra mà nói, đứa nhỏ này chẳng có chút quan hệ máu mủ nào với nàng. Tuế An đã vớt người ta từ dưới mương lên, vừa cõng vừa ôm đưa đến tận tiệm thuốc, đã đủ để lương tâm nàng thanh thản rồi.

Nếu giờ phút này Tuế An quay đầu bỏ đi, về thẳng nhà, cũng chẳng ai có thể chỉ vào mũi nàng mắng nàng máu lạnh.

Sinh tử của đứa nhỏ kia, có uống được thuốc hay không, liên quan gì tới nàng đâu.

Ngay cả những người như Chưởng quầy Lưu hay Chưởng quầy Hà còn xem nhẹ mạng sống, không muốn quản, thì cớ gì nàng phải quản, nàng lại có bản lĩnh gì để quản chuyện này?

Tuế An quyết định trở về lấy cái sọt trúc của mình, nhân lúc trời chưa tối hẳn nhanh chóng trở về thôn.

Cùng lắm thì, nàng sẽ không bắt người ta đền đôi giày này nữa.

Mặt trời đã gần xuống núi, sắc trời bên ngoài chỉ còn sót lại chút ánh chiều tà.

Hà Diệp đứng sau quầy thuốc, lặng lẽ nhìn Tuế An đứng ngoài cửa.

Tuế An gầy gầy mảnh khảnh, y phục mặc trên người hoàn toàn phải dựa vào khung xương chống đỡ, bên hông buộc một dải vải dài quấn ba vòng, cột thành một nút thắt bên trái, siết ra một đoạn eo nhỏ thon gầy.

Nàng mới chỉ mười hai tuổi, vai còn non nớt gầy yếu, đến một lớp ánh tà dương còn không gánh nổi, thì còn có thể gánh được cái gì đây?

Hà Diệp cụp mi xuống, cảm thấy bản thân có lẽ đã ép người quá đáng rồi.

Hắn vừa bước vào cửa đã dặn dò đồ đệ đi sắc thuốc từ sớm, hắn sao có thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn một đứa trẻ sống sờ sờ chỉ vì không có tiền mua thuốc mà bỏ mặc được chứ?

Chỉ là thật đáng tiếc...

Hà Diệp nhìn theo bóng dáng Tuế An xoay người đi về phía Vĩnh An Đường, tiếng thở dài trong lòng còn chưa kịp phát ra, đã thấy thân ảnh gầy yếu nhỏ bé kia đi rồi quay trở lại.

Tuế An bước rất nhanh, ba bước dồn làm hai, tựa như sợ rằng bản thân sẽ đổi ý vậy.

Nàng cắn răng móc ra túi tiền, nắm chặt trong lòng bàn tay, trợn mắt nhìn Hà Diệp, hùng hổ nhào đến, nằm bò lên quầy thuốc.

Tuế An với khí thế hừng hực xông vào, bộ dạng hung dữ, đám tiểu nhị của Vĩnh Xuân Đường còn tưởng nàng tới gây chuyện, đang định tiến lên ngăn cản thì đã bị Hà Diệp giơ tay ra hiệu lui xuống.

Hà Diệp nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tuế An, nhưng nụ cười của hắn lại rất dịu dàng vui vẻ: “Suy nghĩ kỹ rồi sao?”

Tuế An giống như quả bóng bị kim châm thủng, khí thế vừa rồi tức thì xẹp xuống, giọng nhỏ dần: “Nghĩ kỹ rồi.”

Nàng dùng hai tay ôm chặt túi tiền, nhỏ giọng hỏi: “Có thể rẻ hơn chút được không? Buôn bán làm gì có giá một lời, chẳng phải nên thương lượng qua lại chút sao?”

“Buôn bán thuốc men, trước nay đều một giá.” Hà Diệp đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, xòe ra trước mặt nàng.

Tuế An mím chặt môi mỏng, chậm rãi mở túi tiền ra, từng chút từng chút lấy bạc ra ngoài.

Túi tiền vốn đang nặng trịch, sau khi trích ra một lượng bốn tiền, liền trở nên nhẹ bẫng.

Túi tiền rỗng rồi, lòng của Tuế An cũng trống không theo luôn.

Nhất là khi tận mắt nhìn thấy Hà Diệp cất bạc vào hộp tiền, ruột gan Tuế An đều sắp hối hận đến xanh cả lên.

Một lượng bốn tiền đó, nàng đã dành dụm suốt hai năm trời!

Tuế An nằm rạp xuống quầy thuốc.

Nàng hối hận rồi.

Trả tiền lại cho nàng đi mà!

Vốn dĩ nàng hoàn toàn có thể không quản, nhưng nàng thế nào cũng không thể vượt qua nổi cửa ải lương tâm của mình.