Chương 3

Thấy hắn thái độ cứng rắn, Tô Ngọc biết nói thêm cũng vô ích, đành im lặng đặt rổ trái cây rừng đã rửa sạch lên trước mặt hắn.

Lục Đình Tu nhận lấy rồi ăn vài quả, nhưng trong đầu lại bất giác nhớ tới mùi vị của món ăn trong tay Vân Chi khi nãy.

So với hương vị thơm nồng kia, trái cây chua chát này nuốt vào miệng bỗng chẳng còn chút ngon lành nào.

...

Sáng sớm hôm sau, khi Vân Chi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.

Nàng duỗi người, rửa mặt qua loa rồi lấy mấy quả rừng còn sót lại trong hang ăn tạm coi như bữa sáng. Vừa chuẩn bị ra ngoài, nàng bỗng nhớ ra trong hang vẫn còn vài món đồ của Lục Đình Tu chưa mang đi.

Vân Chi tìm xung quanh, quả nhiên còn vài gốc dược thảo, hai con dao xương và mấy bộ y phục bằng da thú, tất cả đều là đồ của hắn.

Nàng gom lại, bỏ vào túi da thú rồi mang theo, định đem đến hang của Lục Đình Tu.

“Vân Chi muội muội, muội đến rồi.”

Vừa bước đến cửa hang, giọng nói trong trẻo của Tô Ngọc đã vang lên.

Tô Ngọc có khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, đầu mũi có một nốt ruồi nhỏ, đôi mắt long lanh như nước, khi chăm chú nhìn ai đó thì khiến người ta khó mà không sinh lòng yêu mến.

Nàng ta thật sự rất đẹp, vẻ đẹp thoát tục, thanh nhã, tựa như tiên nữ nơi sơn cốc.

Thêm vào đó là dáng vẻ dịu dàng, không tranh không giành, khiến người ta nhìn thấy liền sinh thiện cảm.

Chẳng bao lâu sau khi đến bộ lạc đã có rất nhiều người yêu quý nàng ta.

Kiếp trước, Vân Chi vô cùng chán ghét Tô Ngọc, cho rằng nàng ta là một đóa sen trắng giả tạo, bên ngoài thì hiền lành bao dung nhưng trong lòng lại toàn tính toán.

Thêm vào đó, thái độ đặc biệt của Lục Đình Tu đối với Tô Ngọc khiến Vân Chi càng thêm khó chịu, so sánh giữa hai người, nàng chỉ cảm thấy bản thân trong lòng hắn chẳng có chút vị trí nào.

Thế nhưng, là một kẻ chó liếʍ hèn yếu, Vân Chi chỉ biết nén giận, chẳng dám đòi hỏi điều gì với Lục Đình Tu, chỉ dám trút hết ghen tuông lên Tô Ngọc, đối đầu với nàng ta mọi lúc.

Cho đến sau này nàng tình cờ phát hiện ra lý do Tô Ngọc và Lục Đình Tu có thể thân thiết đến vậy, thậm chí chẳng hề né tránh những lời đồn, là bởi Tô Ngọc vốn không phải là giống cái.

Chính vì thế sau khi trọng sinh, khi Vân Chi nhìn thấy Tô Ngọc, tâm trạng nàng lại vô cùng bình thản.

Thậm chí còn chủ động mỉm cười đáp lại, tỏ ý thân thiện.

Ngược lại, chính nụ cười ấy lại khiến Tô Ngọc sững người, như thể không quen với sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Vân Chi.

Lúc này Lục Đình Tu đang ngồi trong hang tu luyện dị năng, nghe thấy tiếng động, hắn mở mắt nhìn về phía cửa hang.