"Ta đã nói với nàng, khi chỉ có hai chúng ta, nên gọi ta là gì?" Giọng Yến Sâm trầm thấp khàn khàn, như tiếng đàn cello réo rắt trong đêm vắng, nhưng lại ẩn chứa sự uy hϊếp không cho phép kháng cự, từng chữ như ghim thẳng vào tâm trí Quý Dao.
Lúc này, Quý Dao mới sực nhận ra mình đã thất thố trong cách xưng hô. Hắn không thích sự xa cách "phu quân - thần thϊếp" trong những khoảnh khắc riêng tư thế này. Trong lòng nàng thầm kêu không ổn, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng. Nàng vội vàng muốn sửa lại, nhưng đã muộn.
Bàn tay Yến Sâm đang đặt trên vai nàng đột ngột siết mạnh hơn. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng đến đại não khiến Quý Dao phải hít một hơi khí lạnh, khuôn mặt xinh đẹp hơi nhăn lại vì đau. "Phu quân... đừng... đừng làm vậy... Thϊếp... Sâm... A Sâm..."
Nàng lắp bắp, giọng run rẩy.
"Hôm nay đã gặp những ai?" Giọng nói khàn đặc của hắn lại vang lên, mang theo hơi thở nóng rực phả vào vành tai nàng, khiến nó ửng đỏ lên.
Rồi, không một lời báo trước, hắn khẽ dùng răng day cắn nhẹ lên vành tai mềm mại, ửng hồng của nàng. Một cảm giác tê dại, vừa đau vừa ngứa ngáy, xen lẫn chút nhục nhã lan tỏa.
Trong khi Quý Dao còn đang bàng hoàng trước hành động bất ngờ của hắn, bàn tay nóng rẫy kia không còn giữ trên vai nàng nữa, mà bắt đầu men theo đường cong quyến rũ bên hông nàng, từ từ trượt lên trên, qua lớp khăn lông dày. Lớp khăn mềm mại dưới những ngón tay thô ráp của hắn khẽ nhàu lại tựa sóng nước hồ xuân bị gió thổi qua.
Quý Dao bị ép đến mức không chịu nổi, bật ra tiếng nức nở khe khẽ, cố gắng vùng vẫy trong vô vọng: "Thật sự... thϊếp... thϊếp chỉ ở trong viện cho bồ câu ăn mà thôi... Không... không gặp ai cả, A Sâm..." Giọng nàng nghẹn ngào, mang theo sự sợ hãi và tuyệt vọng.
Ánh nến leo lét nhảy múa trong đáy mắt đen thẳm của Yến Sâm, lóe lên những tia sáng vàng cam rực rỡ, tựa như có ngọn lửa âm ỉ đang bùng cháy.
Hắn một tay vẫn siết chặt lấy vòng eo thon mềm mại của Quý Dao, một lực đạo mạnh mẽ không cho phép kháng cự, đẩy mạnh nàng, ép sát tấm lưng trần đang run rẩy vào mặt bàn trang điểm bằng gỗ tử đàn lạnh lẽo.
Quý Dao khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, hơi lạnh từ mặt gỗ truyền qua lớp khăn mỏng khiến nàng rùng mình.
Ánh nến chập chờn, lúc tỏ lúc mờ, hắt những vệt sáng tối lên gương mặt diễm lệ của nàng, càng làm nổi bật đôi mi dài cong vυ"t còn vương nước mắt, và đuôi mắt đã hoe đỏ vì uất ức và tủi hờn của Quý Dao. Nàng cắn chặt môi dưới, cố ngăn tiếng nấc sắp bật ra.
"Ngày mai... thử Chu Lễ..." Nàng bị ép ngẩng đầu, cằm bị hắn giữ chặt, đón nhận nụ hôn cuồng bạo, mang theo sự chiếm hữu và trừng phạt của hắn.
Bờ môi hắn như lửa, thiêu đốt, day nghiến, không chút dịu dàng. Giọng nói nàng đứt quãng, nghẹn ngào, nỉ non qua kẽ răng: "Thϊếp... thϊếp có thể... đi được không..."
Đó là hy vọng cuối cùng, một tia sáng le lói trong đêm đen tuyệt vọng.
Trong cơn choáng váng, đầu óc quay cuồng vì thiếu dưỡng khí và sự tấn công dồn dập, Quý Dao thoáng nhìn thấy bóng mình mờ ảo phản chiếu trong tấm gương đồng đặt trên bàn.
Cây trâm cài tóc bằng ngọc bích đã từ lúc nào rơi xuống nền nhà, kêu một tiếng "keng" khẽ khàng rồi im bặt.
Mấy lọn tóc mai mềm mại, vốn được búi gọn gàng, giờ đã tán loạn, xõa xuống bờ vai và thái dương, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt, tựa như đóa sen trắng tàn úa, tả tơi sau một trận mưa rào cuồng nộ.
Nàng nào biết, dáng vẻ hải đường xuân đẫm sương, vừa mong manh, vừa kiều diễm, lại vừa khơi gợi sự thương cảm xen lẫn du͙© vọиɠ ấy lại có sức quyến rũ chết người đến nhường nào trong mắt kẻ đang chiếm hữu nàng. Sự yếu đuối và phục tùng của nàng dường như càng kí©h thí©ɧ thú tính trong hắn.