Chương 18

Bạch Ấu Nghi khẽ gật đầu.

"Dùng lực, dùng lực thêm nữa, tốt, bắn!"

Bạch Ấu Nghi làm theo lời hắn, buông tay ra, chỉ nghe "vυ"t" một tiếng, mũi tên bắn trúng hồng tâm.

"Bắn trúng rồi!" Mắt Bạch Ấu Nghi sáng lên, khóe miệng không kìm được mà cong lên, tiếng cười trong trẻo dễ nghe: “Ta bắn trúng rồi! Thật sự bắn trúng rồi!"

Khóe môi Yến Sâm hơi nhếch lên.

Trạm Ái Tri đứng bên cạnh thấy vậy, không khỏi lên tiếng: "Đã lâu rồi không thấy Vương gia cười như vậy."

Cái hệ thống chết tiệt, NPC còn phải đọc thoại nữa sao? Trạm Ái Tri quẳng đồ xuống định bỏ đi, rồi lại bị điện giật.

"Yến ca ca, muội cũng không biết bắn cung, huynh... có thể dạy muội được không?" Một giọng nói yểu điệu mang theo sự thăm dò cắt ngang bọn họ.

Trạm Ái Tri trừng lớn mắt, đây chính là nữ phụ độc ác trong nguyên tác sao? Hít hà ~ đúng là độc ác, nhưng cũng thật xinh đẹp.

Nàng ta mặc một bộ váy dài màu hồng nhạt, tà váy theo gió nhẹ nhàng lay động, như hoa đào nở rộ. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng như tuyết, lông mày cong cong, đôi mắt trong veo linh động và ngây thơ. Sống mũi cao thẳng, lúc này vì xấu hổ mà hai má ửng hồng, càng thêm phần kiều diễm.

Yến Sâm khẽ nhíu mày, chỉ nhìn nàng ta từ trên xuống dưới, nàng ta ăn mặc như vậy, búi tóc cao, trang sức lấp lánh, khăn voan mỏng manh.

Dù nhìn thế nào cũng không giống đến học bắn cung.

Quý Dao thấy Yến Sâm nhìn mình như vậy, trên mặt càng thêm e thẹn, đôi mắt long lanh, đầy vẻ đáng thương.

Nàng ta khẽ cắn môi dưới, son môi trên môi hơi lem ra, lại tiếp tục hỏi: "Yến ca ca."

Trạm Ái Tri nhìn thấy cảnh này, ánh mắt nhanh chóng đảo qua giữa Yến Sâm, Quý Dao và Bạch Ấu Nghi, nàng hơi nheo mắt, trong mắt lóe lên tia hiểu rõ, trong lòng đã đoán được đại khái diễn biến tiếp theo của cốt truyện.

Tiếp theo Yến Sâm chắc chắn sẽ trực tiếp phớt lờ sự tồn tại của Quý Dao, khiến nữ phụ xấu hổ, nữ chính lại ra bênh vực Quý Dao, nói năng dịu dàng lại đúng mực, Yến Sâm nhìn hành động của Bạch Ấu Nghi, trong mắt lóe lên tia tán thưởng không dễ nhận ra.

Còn Quý Dao chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc tình giữa hắn và Bạch Ấu Nghi, một mắt xích nhỏ thúc đẩy sự phát triển của cốt truyện.

Xem ra diễn biến của cốt truyện này không cần nàng phải tốn nhiều tâm tư nữa, mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng trình tự.

"Nâng tay cao lên một chút." Giọng nói trầm thấp của Yến Sâm vang lên từ phía sau, mang theo phần lạnh lùng không cho phép kháng cự.

Quý Dao giật mình, còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy một thân thể ấm áp áp sát vào lưng mình. Tay Yến Sâm đặt lên mu bàn tay của nàng ta, đầu ngón tay hơi lạnh, nhưng lại mang theo sức mạnh không thể cưỡng lại.

"Cung phải vững, tâm phải tĩnh." Giọng hắn vẫn lạnh nhạt, nhưng lại như có ma lực: “Mắt nhìn vào hồng tâm, đừng phân tâm."

Nhìn thấy Yến Sâm lại chủ động dạy Quý Dao học bắn cung, Trạm Ái Tri trợn tròn mắt, miệng nàng hơi há ra, hồi lâu cũng không khép lại được, hả? Nam chính, huynh thật sự tự nguyện sao?

Quý Dao cố gắng tập trung tinh thần, nhưng sự hiện diện của hắn quá mạnh mẽ, gần như bao trùm lấy toàn bộ con người nàng ta. Tim nàng ta đập như trống, ngón tay run rẩy càng lúc càng rõ rệt. Yến Sâm dường như nhận ra sự bất an của nàng ta, ngón tay hơi dùng sức, điều chỉnh cổ tay nàng ta đến một góc độ vừa phải.