Chương 9

Đi được một đoạn, nàng thấy phương hướng trước mặt, liền hỏi: “Ngươi sống gần nơi ở của thành chủ sao?”

Hoa Nương đáp: “Đương nhiên, chỉ có nơi trung tâm mới là chỗ tốt nhất, ở đó còn có nơi ở riêng dành cho người tu luyện.”

Hai người đi thêm một lát, bỗng phía trước xuất hiện một đám người.

“Đứng lại, các ngươi là ai?”

Hoa Nương khẽ lắc đầu ra hiệu Trì Ninh đừng hành động, rồi lên tiếng: “Là ta. Chẳng lẽ giờ ở Quỷ Tướng Thành, đến quỷ cũng không được đi ban đêm?”

Đám người nhìn kỹ, thấy là Hoa Nương liền đổi thái độ, cười nịnh hót:

“Thì ra là Hoa đại nhân, lúc nãy tiểu nhân đứng xa quá, chưa nhìn rõ.”

Tên đội trưởng vừa nói lời cung kính, vừa đảo mắt nhìn qua lại giữa Hoa Nương và Trì Ninh.

Sắc mặt Hoa Nương lạnh đi, gắt lên: “Đây là kẻ mà đêm nay ta cần giao dịch. Còn nhìn nữa ta móc mắt ngươi ra, để xem Quỷ Chủ có cho ngươi mọc thêm con mắt nào không!”

Áp lực từ Địa Huyền Cảnh lập tức khiến đám người kia không dám ngẩng đầu, đội trưởng vội vàng cúi đầu xin tha: “Đại nhân thứ lỗi, gần đây thành chủ đang bế quan, nên trong thành canh gác chặt chẽ hơn trước...”

“Cái nơi mà ngay cả nội thành cũng chẳng buồn nhận, thì có gì đáng để canh giữ?” Hoa Nương khinh thường buông lời, rồi dẫn Trì Ninh đi về phía trước.

Trì Ninh vẫn im lặng lặng lẽ theo sau Hoa Nương. Tuy tu vi không còn, nhưng những năng lực cơ bản từ trước vẫn còn, dù ở cách xa vẫn nghe rõ tiếng mắng nhiếc của mấy người kia.

“Chẳng qua chỉ là một ả đàn bà bị nội thành đuổi ra, có tư cách gì mà vênh váo trước mặt chúng ta, đợi đến khi thành chủ đột phá tu vi nhất định sẽ phế bỏ tu vi của ả!”

“Chỉ dựa vào việc tu vi ngang ngửa thành chủ mà dám không nhận lời cầu hôn của thành chủ đại nhân...”

Trì Ninh lặng thinh, cũng hiểu ra vì sao Hoa Nương lại gấp gáp cần linh thạch đến vậy.

Linh thạch không chỉ là tiền tệ của tu sĩ, mà linh khí tinh thuần khiết trong đó cũng là tài nguyên để tu luyện.

Ở nơi này, linh khí lại càng quý hiếm hơn.

Nơi ở của Hoa Nương là một tòa gác hai tầng, sau khi vào phòng thắp sáng đèn, Trì Ninh tháo khăn che mặt, đảo mắt quan sát khắp nơi.

Thấy Trì Ninh tháo khăn xuống, nụ cười trên mặt Hoa Nương càng rạng rỡ: “Chẳng trách mẫu thân của Tiểu Đông nói nếu ta không đi tìm ngươi, có khi ngươi sẽ không sống nổi qua ngày mai. Một mỹ nhân xinh đẹp thế này mà lại rơi vào ngoại thành sao?”

Trong nội thành, nàng ta chưa từng thấy Trì Ninh.

“Thế còn ngươi, vì sao lại bị nội thành đuổi ra?” Trì Ninh chuyển chủ đề.

Hoa Nương khựng lại, ánh mắt nhìn Trì Ninh bỗng trở nên nghiêm túc.

“Tu vi của ngươi không chỉ là Phàm Linh Cảnh.”

Nếu không sao có thể nghe được lời nói của đám người kia.

Trì Ninh không phủ nhận: “Nếu tu vi ban đầu của ta còn, ngay khoảnh khắc ngươi chắn đường ta, ngươi đã chết rồi.”

Cho dù lời Trì Ninh là thật, lúc này Hoa Nương cũng chẳng để tâm mấy.

Dù sao đó cũng là chuyện quá khứ.

Trì Ninh không có hứng trò chuyện dông dài, chủ động lên tiếng: “Ta cần thuốc.”

Hoa Nương không ngờ nàng vừa mở miệng đã nói đến chuyện khó như vậy.

“Ta không có thuốc.” Nói rồi lại đoán: “Tu vi ban đầu của ngươi rất cao, chắc hẳn ngươi bị thương rất nặng?”

Trì Ninh nghe nàng ta nói không có thuốc, liền đứng dậy định rời đi, không muốn lãng phí thời gian vô ích ở đây.

“Đợi đã, ngươi gấp gì vậy. Tuy ta không có thuốc, nhưng ta biết thuốc ở đâu.”

Hoa Nương ngăn nàng lại, thở dài nói: “Sao ngươi không chịu nghe ta nói hết lời? Loại thuốc này dù là ở Quỷ Tướng Thành hay trong nội thành đều vô cùng quý giá, thuốc trong thành từ lâu đã bị Quỷ Chủ kiểm soát. Ngay cả ta muốn lấy thuốc cũng phải được sự cho phép của Quỷ Chủ. May mà mấy năm nay ta tích góp được một ít, nhưng ta nghĩ ngươi cũng không dùng được, thương thế của ngươi chắc là liên quan đến linh mạch.”

“Ta nói cho ngươi biết thuốc ở đâu, lấy được hay không thì còn phải xem bản lĩnh của ngươi.”

Trì Ninh nhìn nàng ta chằm chằm một lúc, lạnh nhạt nói: “Lỗ rồi.”

Nàng không muốn chịu thiệt, nhưng thuốc đối với nàng bây giờ rất quan trọng.

Hoa Nương bật cười: “Được thôi, vậy ngươi có thể hỏi thêm chuyện khác, nếu ta biết thì nhất định sẽ nói.”

“Cách rời khỏi Lôi Châu.”

“Không biết.”

“...”

“Ai đến Lôi Châu cũng đều muốn rời đi, ta cũng thế, cái nơi quỷ quái này ta đã sớm chịu đựng đủ rồi.”

Trong mắt Hoa Nương thoáng qua một tia oán hận, chân thành nhắc nhở: “Nếu ngươi đã biết đây là Lôi Châu, thì hẳn cũng hiểu rằng nơi này không thể rời đi được. Người từ bên ngoài tiến vào đều là thông qua Tế Đài Hỗn Nguyên trong nội thành, người trong nội thành sẽ chọn ra ai được giữ lại. Phàm nhân và tu sĩ có cảnh giới thấp sẽ bị đuổi ra ngoài. Mà Tế Đài Hỗn Nguyên thì chỉ vào được, không ra được.”

“Đương nhiên, cũng có lời đồn về hai cách có thể rời đi: Một là tìm được chìa khóa mở Tế Đài Hỗn Nguyên. Hai là vượt qua Lôi Hải. Nhưng Lôi Hải chính là cấm chế mạnh nhất thế gian, một khi bước vào thì xác cũng không còn. Năm nào cũng có người chết trong Lôi Hải, nay nơi đó chất đầy xương trắng. Hàng trăm ngàn năm qua, chỉ có một người là dường như đã thành công.”

Trì Ninh nhíu mày hỏi: “Là ai?”

“Ước chừng là hơn ba trăm năm trước, có một tu sĩ cực kỳ cường đại đến Lôi Châu, không ai biết hắn đến từ đâu, những người từng gặp hắn chỉ lưu truyền rằng hắn đến một ngày rồi biến mất. Có người nói từng thấy hắn ngoài biển, là một kẻ vượt qua cả cấm chế nơi này.”

Ba trăm năm trước...

Trì Ninh bỗng nhớ lại khi còn mê man trong quan tài, dường như từng nghe thấy giọng của phụ thân.

Lẽ nào là phụ thân đến nơi này?

Hoa Nương nói tiếp: “Nhưng thật giả thì không ai xác minh được, đã mấy trăm năm trôi qua, nếu thật sự có người như vậy thì nơi này cũng không đến nỗi không có ai vượt qua Thiên Huyền Cảnh.”

Trì Ninh chợt lên tiếng: “Vậy ngươi có biết Cửu Huyền Môn không?”

Hoa Nương suy nghĩ một chút: “Cửu Huyền Môn? Nghe nói đã sớm tan rã rồi, mấy năm gần đây có người vào trong nói bên ngoài đã chẳng còn Cửu Huyền Môn nữa.”

“Tin tức từ bên ngoài đều do người mới vào truyền lại, còn nói ở Cửu Châu có một thiên tài tuyệt thế chỉ tu luyện trăm năm đã phi thăng tiên giới.”

“Nghe đâu hắn tên là... Lục gì đó?”

Trì Ninh lạnh giọng: “Lục Nam Kha.”

Hoa Nương chợt gật đầu: “Đúng rồi, là cái tên đó, ngươi cũng quen hắn à?”

Trì Ninh cực kỳ bình tĩnh gật đầu: “Biết, kẻ thù.”

Hoa Nương chết lặng: “...”

Nàng ta vừa dẫn về người kiểu gì đây?

Chỉ biết chắc giữa Trì Ninh và Lục Nam Kha có khúc mắc gì sâu nặng, chứ đem một người đã phi thăng thành tiên mà gọi là kẻ thù, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?