Chương 8

Trì Ninh di chuyển trong thành bằng bộ pháp ẩn thân độc môn của Cửu Huyền Môn, vậy mà người kia lại có thể lặng lẽ bám sát phía sau khiến nàng suýt nữa không phát hiện ra.

Chẳng lẽ lại là người đó?

Nhưng rất nhanh nàng đã nhận ra, tu vi của đối phương chắc chắn cao hơn nàng, tuyệt đối không thể là người kia.

Sắc mặt Trì Ninh trầm xuống, lập tức quyết định rời thành.

Đúng lúc đó, phía trước vang lên tiếng cười mềm mại như chuông bạc: “Đã bước chân vào Quỷ Tướng Thành thì chính là quỷ trong thành, sao có thể dễ dàng rời đi như vậy?”

Trì Ninh ngẩng đầu nhìn về phía trước, thấy trong một đống phế tích đổ nát có một nữ nhân đang đứng, tay xách một chiếc đèn l*иg giấy, thân ảnh uyển chuyển mờ ảo trong ánh nến yếu ớt. Váy lụa đỏ mỏng ôm lấy thân thể quyến rũ, dung nhan diễm lệ đến kinh người. Nơi đây không có người sống, chỉ có quỷ, vậy thì nữ nhân này chắc chắn là "yêu quỷ" đẹp nhất thành.

“Ngươi là thành chủ của Quỷ Tướng Thành?”

Nghĩ tới những gì nghe được ban ngày: tu vi của thành chủ rất cao, người trong thành đói khổ, và gương mặt đẹp quá mức sẽ không có kết cục tốt. Cho dù không phải thành chủ, nữ nhân này hẳn cũng có liên quan chặt chẽ với thành chủ.

Nữ tử nghe vậy, đôi mắt phượng xinh đẹp thoáng hiện vẻ châm chọc:

“Đừng đem ta so sánh với thứ nửa người nửa quỷ kia.”

Trì Ninh hỏi tiếp: “Vậy ngươi là ai?”

“Người trong thành gọi ta là Hoa Nương.”

Nàng ta khẽ di chuyển, trong nháy mắt đã áp sát Trì Ninh thêm vài phần, ánh mắt lướt qua nửa khuôn mặt không bị che khuất của nàng, ánh nhìn dừng lại nơi đôi mắt: “Đôi mắt của ngươi thật đẹp, chắc chắn là một mỹ nhân.”

“Làm sao ngươi biết ta đang ở trong thành?” Trì Ninh cảnh giác hỏi. Dựa theo cảm giác, tu vi của Hoa nương chỉ mới đạt đến Địa Huyền Cảnh, còn thấp hơn cảnh giới lúc Trì Ninh còn sống. Thành chủ cũng chỉ ngang bằng vậy, chắc trong thành không có tu sĩ Thiên Huyền Cảnh.

Chỉ với Địa Huyền Cảnh thì không thể nào phát hiện ra thân pháp ẩn thân của nàng.

Hoa Nương thoáng giật mình, không hiểu vì sao Trì Ninh lại đoán ra nhanh như thế.

“Ngươi biết thứ thiếu thốn nhất trong thành này là gì không?”

“Lương thực.” Trì Ninh đáp ngay và lập tức hiểu ra.

Nghĩ đến hai người mà mình từng gặp lúc ban ngày. Sống sót ở nơi này đã là quá khó, còn mong họ giữ được lương thiện hay sao?

“Vùng đất này của Tội Thành rất rộng, vì từng bị thần linh trừng phạt nên từ xưa đến nay chưa từng có ánh mặt trời. Tất cả sinh linh ở đây đều phải sống dưới bầu trời xám xịt này, vĩnh viễn không được giải thoát. Người vào đây, chỉ có một kết cục - Chết. Tu sĩ còn phải cố gắng sống lay lắt, huống chi là phàm nhân. Khi lương thực không đủ, bọn chúng sẽ gϊếŧ hết phàm nhân trong thành, chỉ để lại phụ nữ để sinh con đời sau. Nhưng những đứa trẻ ấy, vĩnh viễn cũng chỉ có thể là phàm nhân.”

Hoa Nương đưa tay vén một lọn tóc bên tai, phong tình lộ rõ nơi khóe mắt đuôi mày, môi khẽ cong lên cười:

“Còn ta chỉ cần dùng một chút lương thực là có thể đổi lấy tin tức mình muốn. Ngươi nên thấy may mắn vì người ngươi gặp là ta. Mà ta thích nhất chính là giao dịch với những kẻ vừa mới vào Tội Thành. Mười khối linh thạch, ngươi có thể mua một tin tức từ ta. Ta thấy ngươi xinh đẹp, nên mới cho ngươi cái giá thấp nhất đấy.”

Những người phàm nơi đây không thể tu luyện, bọn họ ở trong thành này chẳng khác gì lũ cừu non chờ bị làm thịt hết đời này đến đời khác.

Dù có may mắn rời khỏi Tội Thành, kết cục cũng chỉ là trở thành thức ăn cho yêu quái bên ngoài.

Thứ mà Trì Ninh cần nhất vào lúc này chính là tin tức liên quan đến Tội Thành.

Đáng tiếc nàng vừa mới từ nấm mồ bò dậy, trên người không hề có linh thạch.

“Nơi ta không có linh thạch, nhưng ta nghĩ có thứ này ngươi sẽ cần, trong Tội Thành e là hiếm có thứ gì giống vậy.”

Nàng xắn tay áo, để lộ chiếc vòng ngọc màu lam nhạt trên cổ tay.

Thứ vòng này ở bên ngoài không tính là quý hiếm, người thường đeo có thể kéo dài tuổi thọ, dưỡng thần nuôi hồn. Người tu luyện đeo thì có thể thanh lọc tạp khí trong thân thể, còn nếu người chết đeo thì có thể làm chậm quá trình mục rữa, tránh bị sâu bọ xâm hại.

Thứ này chắc là do mẫu thân đeo lên tay nàng, biết nàng lúc sống yêu thích sạch sẽ, ngay cả y phục trên người giờ cũng là bộ nàng thích nhất lúc còn sống.

Trì Ninh tháo vòng ngọc xuống, nàng tin chắc Hoa Nương sẽ nhận ra vật này, rồi nói: “Nơi đây linh khí vừa ít lại vừa đυ.c, ngươi có thể tu luyện đến Địa Huyền Cảnh xem ra không dễ, ta đoán ngươi là người đến từ nội thành, đúng không?”

“Khí tức trên người ngươi so với bầu không khí ở thành này quả thật là quá sạch sẽ, so với việc tiêu tốn cả ngàn, cả vạn linh thạch, hẳn là ngươi biết vật này ở Tội Thành có giá trị đến mức nào.”

Hoa Nương hiểu rằng mình đã gặp phải một kẻ lanh trí. Rõ ràng đối phương chỉ vừa bước vào Phàm Linh Cảnh, vậy mà lại có thể một mắt nhìn thấu tu vi của nàng ta.

Ngoại thành và nội thành tuy đều thuộc Tội Thành, nhưng sự khác biệt lớn nhất nằm ở linh khí.

Linh khí mà người nội thành sử dụng được lọc sạch nhờ trận pháp, như vậy mới không khiến người tu luyện nổ xác mà chết.

Cảm giác bị người khác dắt mũi khiến nàng ta hơi bực mình.

“Ngươi nên biết tu vi của ta cao hơn ngươi, gϊếŧ ngươi cũng không phải chuyện khó.”

Trì Ninh mặt không biến sắc, như đang kể lại một việc rất đỗi bình thường: “Vậy thì, trước khi ngươi kịp ra tay gϊếŧ ta, ta sẽ bóp nát vật này. Có khi còn khiến ngươi trọng thương. Ngươi tin không?”

Nói lời cứng rắn thì nàng cũng biết nói.

Nàng tất nhiên không hoàn toàn nắm chắc, nhưng với người nghe thì lại là chuyện cần phải cân nhắc.

Cuối cùng cũng chỉ là xem ai sợ chết hơn ai.

Trong một nơi như Tội Thành, người bị thương nặng có sống nổi qua đêm không còn chưa biết được.

Hoa Nương khẽ cười: “Ngươi thắng rồi, đi theo ta. Nơi này không phải nơi nên nói chuyện.”

Trì Ninh gật đầu, lặng lẽ theo sau, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

Cuộc cá cược này nàng chỉ mới chỉ thắng bước đầu.