Khi Giang Lạc Thâm mất đi hơi thở, Trì Ninh quan sát một lúc rồi khom người, đưa tay sờ lên tim hắn.
Một bên lẩm bẩm: “Phá tan tâm mạch, chắc chắn không thể hồi sinh được nữa rồi.”
Bàn tay áp lên tim hắn, linh lực muốn xuyên qua tâm mạch, liền bị phản kháng dữ dội trả lại ngay tức khắc.
Con ngươi Trì Ninh run lên, nàng lập tức đứng dậy.
Bàn tay phải giấu dưới tay áo khẽ run.
Trì Ninh lộ vẻ bất đắc dĩ: “Thật sự là không gϊếŧ được, xem ra phải nghĩ cách khác rồi.”
Lần đầu tiên nàng gặp một người kỳ quái như vậy, tâm mạch lại được một sức mạnh cường đại bảo hộ.
Nàng phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên váy áo, khẽ lẩm bẩm: “May mà chưa làm bẩn y phục, lần sau vẫn nên bớt ra tay đổ máu thì hơn!”
Quay người, nàng phất tay dập tắt đống lửa, lại tiếp tục bước đi theo kế hoạch ban ngày đã định.
Một luồng u quang màu lam chớp lóe, rất nhanh chữa lành vết thương trên người Giang Lạc Thâm.
Tỉnh lại, Giang Lạc Thâm liền oán giận: “Khụ khụ khụ... Thật quá đáng!”
[Hệ thống: Độ hoàn chỉnh thế giới hiện tại: 6.02%]
“Hả, chẳng lẽ gϊếŧ ta có thể tăng độ hoàn chỉnh thế giới?”
Lại có chuyện tốt như vậy sao?
[Hệ thống: Ký chủ đừng suy nghĩ nhiều, độ hoàn chỉnh thế giới liên quan đến nữ chính, không dính dáng gì đến ngươi cả!]
Giang Lạc Thâm: “...”
Đồ hệ thống rác rưởi!
Trời vừa hửng sáng, Trì Ninh đứng trên một ngọn núi cao nhìn ra xa.
Trên không trung Lôi Châu quanh năm không có ánh mặt trời, khiến nơi này luôn ẩm lạnh, nhưng ban ngày tầm nhìn vẫn tốt hơn nhiều.
Thông tin về Tội Thành với người ngoài rất ít ỏi. Chớ nói chi đến việc có người từng rời khỏi nơi này.
Đi suốt một đêm, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy một tòa thành.
Ước lượng khoảng cách, với tốc độ của nàng thì đến giữa trưa là tới nơi.
Trên đường đi, Trì Ninh không vội vàng, nàng luôn cảnh giác xung quanh đề phòng lại có người đột nhiên xuất hiện.
Tới gần cổng thành mới phát hiện: căn bản không có cổng, tường thành lồi lõm như bị chó gặm.
“Quỷ Tướng Thành.”
Trì Ninh đọc ra ba chữ xiêu vẹo trên cổng thành.
Người khắc ba chữ này, tu vi không ra gì, chữ khắc cũng cực kỳ xấu xí.
Lúc đến gần cổng, nàng thấy hai người đeo mặt nạ đang dựa vào tường thành nói chuyện.
Trì Ninh lặng lẽ tiếp cận từ phía bên phải, đến khi nghe rõ cuộc trò chuyện của họ mới dừng lại.
“Ngươi gặp được mấy người rồi?”
“Tháng này mới gặp ba người, trong đó có một người sắp bệnh chết rồi!”
“Năm nay lương thực thu từ bên ngoài quá ít, nếu không đủ ăn nữa e là lại phải gϊếŧ thêm không ít người.”
“Gϊếŧ thì gϊếŧ thôi, toàn một đám phàm nhân hèn mọn, kêu bọn họ trồng chút lương thực mà cũng làm không xong.”
“Mấy năm nay ngày càng khó sống rồi, xem ra chỉ có vào được nội thành mới có đường sống.”
“Với tu vi của ngươi thì cả đời này cũng đừng mơ vào được nội thành.” Hắn lập tức cẩn thận nhìn quanh, rồi ghé sát tai người kia, hạ giọng nói: “Năm ngoái thành chủ của chúng ta cũng bị nội thành trực tiếp đuổi ra đấy, tu vi của thành chủ là cường giả Địa Huyền Cảnh đấy nhé!”
Người bị mắng lập tức hít sâu một hơi lạnh.
“Thật sao? Đó là thành chủ cơ mà!”
“Ta cũng chỉ nghe người khác nói lại thôi, không thì lần đó làm sao chết nhiều người như vậy được.”
Trì Ninh vòng sang phía bên kia tường thành, trong đầu nhớ lại cuộc trò chuyện của hai người vừa rồi.
Xem ra Tội Thành không chỉ có một thành duy nhất. Nếu nàng đoán không sai, những nơi này đều thuộc phạm vi của Tội Thành, chỉ là được chia ra nhiều khu vực khác nhau.
Cái mà bọn họ gọi là nội thành, có lẽ mới là Tội Thành thực sự.
Trì Ninh ngẩng đầu nhìn tường thành đã mất một nửa. Độ cao này vừa đủ, chỉ cần nhún người một cái là có thể dễ dàng nhảy qua.
Vừa tiếp đất, nàng đã nghe thấy bên cạnh có âm thanh khe khẽ.
Nàng quay đầu nhìn, thấy một bé trai mặc y phục mỏng manh cũ nát, trông chỉ khoảng bốn, năm tuổi, đang ngơ ngác nhìn nàng như thể người vừa từ trên trời rơi xuống.
Bé trai đột nhiên hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ là quỷ từ trên trời xuống sao?”
Bé trai đi chân trần, người lấm lem bùn đất, gò má gầy gò, khoác trên người mấy mảnh vải rách tả tơi duy chỉ có đôi mắt sáng ngời tò mò nhìn nàng chằm chằm.
“Không phải.” Trì Ninh không hiểu tại sao nó lại hỏi vậy. Nàng bước tới gần, chú ý thấy bên khóe miệng cậu bé vẫn còn dính mảnh lá, nghĩ đến lúc nãy hình như thấy nó đang bò trên đất, liền lên tiếng hỏi: “Vừa rồi đệ đang ăn cỏ sao?”
“Đói quá rồi, trong nhà chẳng còn gì để ăn cả.”
Cậu bé xoa xoa bụng nhỏ bị dây thừng buộc chặt: “Mẫu thân nói làm như vậy sẽ không nhanh đói, nhưng đệ vẫn rất đói.”
Trì Ninh chợt nhớ ra mấy cái bánh bao trong tay người kia, lúc rời đi quá vội làm nàng quên mang theo cả chỗ thức ăn đó.
Hiện giờ trên người nàng cũng chẳng có gì ăn.
Đối mặt với những khổ nạn thế này, Trì Ninh chỉ đành bất lực.
Ai mà ngờ nơi được đồn là đầy rẫy tội ác như thế này, lại vẫn còn không ít người bình thường sinh sống.
Trì Ninh do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa tay đặt lên bờ vai nhỏ bé của cậu bé, theo dòng linh lực chảy ra, sắc mặt nàng hơi tái đi.
Cậu bé cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể, hớn hở nói: “Ấm quá... Tỷ tỷ, đột nhiên đệ không còn thấy đói nữa!”
“Tiểu Đông!”
Bất ngờ, phía trước chạy tới một người phụ nữ ăn mặc rách rưới, dáng người nhỏ gầy, sắc mặt vàng vọt, trên mặt có một vết sẹo dài gần như kéo ngang cả khuôn mặt. Trì Ninh chỉ cần liếc mắt đã nhận ra đó là vết đao do người gây ra.
“Mẫu thân!” Cậu bé tên Tiểu Đông vui vẻ chạy về phía người phụ nữ, cười hì hì nói: “Mẫu thân, con không đói nữa rồi, tỷ tỷ kia chắc chắn là một con quỷ tốt bụng!”
Người phụ nữ vừa kinh vừa sợ nhìn Trì Ninh, lập tức hoảng hốt kéo Tiểu Đông cùng quỳ xuống dập đầu liên tục.
“Xin đại nhân tha cho mẫu tử chúng ta...”
Trì Ninh nhìn người phụ nữ đang run rẩy, mở miệng giải thích: “Ta mới vào Quỷ Tướng Thành...”
“Ngươi không phải người trong thành!” Người phụ nữ ngẩng đầu lên, vẻ hoảng sợ trong mắt càng rõ.
Bà ta vội vàng kéo Tiểu Đông đứng dậy, ánh mắt nhìn Trì Ninh tràn đầy hoang mang và thương xót, môi run run nói: “Quỷ Tướng Thành chỉ có quỷ, không có người. Ngươi xinh đẹp như vậy, ở trong thành chắc chắn sẽ không sống nổi đâu...”
Bà ta như phát điên nói xong mấy câu, lập tức kéo Tiểu Đông chạy trốn khỏi nơi này. Sự sợ hãi cực độ này bắt đầu từ lúc bà ta biết Trì Ninh không phải người trong thành.
Trì Ninh lập tức hiểu ra, đây là lời nhắc nhở của bà ta, cũng hiểu được ý tứ trong đó.
Thảo nào Tiểu Đông nói nàng là quỷ, trong thành này không thể có người sống, chỉ có quỷ.
Cho dù nàng là người, cũng buộc phải đóng vai quỷ.
Vấn đề là nàng không biết dịch dung, muốn thay đổi dung mạo cũng không dễ.
Nếu bôi đất lên mặt để làm xấu đi, Trì Ninh do dự một lúc, thực sự không chịu nổi việc mặt mình bị dơ bẩn.
Cuối cùng quyết định đợi đến đêm rồi sẽ lặng lẽ thăm dò trong thành, nàng vào thành chỉ để tìm thuốc chữa tổn thương linh mạch.
Không muốn dính líu quá sâu với Tội Thành, nếu không sau này e là khó mà thoát ra được.
Khi đêm buông xuống, Trì Ninh che mặt, lặng lẽ đi trong thành.
Trong thành, phần lớn là những căn nhà tranh tồi tàn, thậm chí còn không che nổi gió mưa.
Toàn bộ thành chỉ có một nơi duy nhất phát ra ánh sáng, chính là tòa kiến trúc lớn nhất nằm ở trung tâm, nàng đoán đó chắc là nơi ở của thành chủ.
Thành chủ có thực lực mạnh hơn nàng rất nhiều, nhất định phải tránh thật xa.
Đi một lúc lâu, liên tiếp qua mấy con phố mà không thấy lấy một tiệm thuốc nào, trong lòng Trì Ninh cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Nàng đưa ánh mắt nhìn về tòa kiến trúc sáng nhất ở trung tâm thành, có lẽ nơi đó sẽ có thứ nàng cần.
Khi còn đang cân nhắc có nên mạo hiểm tới đó hay không, đột nhiên sắc mặt nàng trầm xuống, bất giác chậm lại bước chân.
Phía sau nàng có người.