Có lẽ vì nhìn thấy Giang Lạc Thâm do dự quá lâu, Trì Ninh cụp nhẹ mắt, mở miệng có chút thất vọng: “Ngươi không làm được thì thôi, ta cũng không ép.”
Ý nàng là: Ngươi không làm được thì ta liền chẳng tin ngươi!
Giang Lạc Thâm cố gắng giảng đạo lý: “Cho dù cần chứng minh thân phận cũng không nhất thiết phải theo kiểu đó chứ? Cô nhìn xem nơi này có giống chỗ có thỏ không? Cô đói à? Ta có bánh bao nóng hổi nè, chỉ là túi trữ vật không giữ ấm, hay là ta nướng lại cho cô nhé?”
Giang Lạc Thâm lấy ra chiếc bánh bao được gói bằng giấy dầu, may mà trước khi đến chỗ quỷ quái này hắn đã mang theo chút đồ ăn.
Nếu không, còn chưa tìm thấy Trì Ninh đã chết đói ở đây rồi.
Còn chưa kịp tiến lên, Trì Ninh đã rút kiếm chặn hắn lại, mũi kiếm dừng ngay trước bụng hắn, chỉ cần tiến thêm một bước nữa, hậu quả khó mà lường được.
Dù sao Trì Ninh là thật sự dám gϊếŧ người!
“Chỗ này linh khí thưa thớt, không có nghĩa là không có chim thú.” Sắc mặt Trì Ninh lạnh dần, ánh mắt nhìn hắn mang theo uy hϊếp nhàn nhạt: “Nếu ngươi không chứng minh được, vậy thì có thể chết thêm một lần nữa.”
Giang Lạc Thâm cảm thấy vị trí này quá nguy hiểm, dùng tay gạt nhẹ kiếm Thanh Tuyết sang bên, vội vàng lùi lại một bước.
Hắn phát hiện mình thật sự không đối phó nổi Trì Ninh!
Dỗ dành thì không được, cưỡng ép cũng không xong.
Sao những người xuyên sách khác có thể dễ dàng thu phục nhân vật chính, còn có thể khiến họ nghe lời? Đến lượt hắn thì bị ép đi bắt thỏ?
Tình thế cấp bách không cho hắn thay đổi ý định, hắn nghiến răng phun ra một câu:
“Chỉ là bắt thỏ thôi mà, cô chờ ta quay lại!”
Trì Ninh nhìn bóng hắn biến mất trong màn đêm, nàng khẽ thở phào, tay cầm kiếm cũng buông lỏng vài phần.
Cuối cùng cũng lừa được hắn đi rồi.
Nàng vừa tỉnh khỏi tu luyện, lúc này chưa thể tự do hành động, dù có kiếm Thanh Tuyết trong tay nhưng trước những kẻ địch chưa rõ ràng nàng vẫn cần thận trọng hơn.
Cứ để hắn sống thêm một lúc.
Trì Ninh vừa muốn nhập định tu luyện thì ngực đột nhiên nóng lên, rất giống với cảm giác khi còn ở trong quan tài.
Nàng đặt tay lên ngực, cảm giác như có gì đó trong áo.
Thò tay vào áo, nàng lấy ra một miếng ngọc trắng.
Nàng nhận ra nó, từ nhỏ nàng đã đeo nó bên người. Ở chính giữa miếng ngọc có một chấm đỏ, trông giống như một giọt máu được khảm vào.
Giờ đây, giọt máu ở giữa ngọc gần như sắp biến mất, chỉ còn sót lại vài vệt mờ mờ.
Chẳng lẽ sự sống lại của nàng có liên quan đến miếng ngọc này?
Nhưng miếng ngọc này nàng đã mang theo bao nhiêu năm mà chưa từng có phản ứng, vì sao sau khi nàng chết lại có biến hóa?
Đúng lúc nàng đang cụp mắt trầm tư, bề mặt ngọc bội đột nhiên phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt bao quanh, tại chính giữa ngọc bội hiện lên hai hàng chữ nhỏ.
[Thiên Cổ Thần Ngọc, Tạo Hóa Vô Cực.]
Ngay khi hàng chữ này biến mất, lại có một hàng chữ khác hiện lên.
[Hãy đến nơi ngũ mạch hội tụ, nửa chén Tuyền Nguyệt Quang.]
Chữ viết nhanh chóng tan biến, ngọc bội khôi phục nguyên trạng.
Trì Ninh cầm ngọc trong tay trầm ngâm. Nơi gọi là “ngũ mạch hội tụ” nàng chưa từng nghe đến, nhưng trong một số sách nàng từng xem qua, có nhắc đến Tuyền Nguyệt Quang.
Không biết có phải là “nửa chén Tuyền Nguyệt Quang” được nói đến này hay không.
Trì Ninh cất ngọc đi, không nghĩ ngợi thêm, lập tức nhập định tiếp tục tu luyện.
Hiện giờ điều quan trọng nhất là rời khỏi nơi này.
***
Giang Lạc Thâm mò mẫm bắt thỏ trong bóng tối, tìm gần một canh giờ, càng lúc càng cảm thấy mình bị lừa thảm.
Vì thế suýt nữa còn trượt chân rơi xuống đầm nước.
Trên đường quay lại theo lối cũ, hệ thống đột nhiên truyền đến một dòng thông báo.
[Mức độ hoàn chỉnh của thế giới hiện tại: 5.01%]
[Giá trị hắc hóa hiện tại của nữ chính: 412!]
Sao lại tăng vọt như vậy?
Mang theo nghi hoặc, Giang Lạc Thâm lại quay về chỗ cũ, vừa mới về đến đã nghe thấy giọng lạnh nhạt của Trì Ninh.
Hắn ngẩng đầu liền thấy Trì Ninh đang đứng sau đống lửa, dáng người cao gầy như tiên nữ hạ phàm, mí mắt hắn bất giác giật giật.
Cảm thấy có chút chẳng lành.
“Cuối cùng cũng chịu quay lại.”
Trì Ninh thực ra vẫn luôn chờ hắn trở về, may mà Giang Lạc Thâm không nhân cơ hội bỏ trốn, đỡ cho nàng phải đuổi theo.
Giang Lạc Thâm hơi căng thẳng hỏi: “Cô nương vẫn luôn đợi ta à?”
Trì Ninh gật đầu: “Ừm, thỏ đâu?”
“Ộp”
Đột nhiên, một tiếng kêu lạ vang lên.
Trì Ninh khựng lại: “Cái gì đang kêu vậy?”
“Ộp... Ộp”
Trì Ninh nhìn Giang Lạc Thâm với vẻ mặt kỳ quái, âm thanh đó phát ra từ người hắn.
“Ngươi bắt được thứ gì mang về vậy?”
“Thực ra ta không bắt được thỏ, nhưng ta bắt được thứ khác có thể ăn được!” Giang Lạc Thâm cắn răng lấy ra thứ mình bắt được, nhìn thấy một sợi dây cỏ buộc chặt mấy con ếch đen nhánh, khi tiếp xúc ánh sáng cả đám ếch đồng loạt kêu lên.
“Ộp, ộp, ộp... Ộp”
Trì Ninh có chút hối hận vì đã tin lời hắn, biết vậy sớm xử lý hắn rồi, chỉ vào cả chùm ếch mà khinh bỉ nói: “Ngươi bắt ta ăn thứ vừa xấu vừa bẩn này à?”
Giang Lạc Thâm cảm thấy nên giải thích chút: “Ở quê quán của ta còn gọi nó là ‘ếch đồng’, vị giống như gà vậy, cực kỳ ngon!”
“Ộp, ộp, ộp”
“Đừng kêu nữa!” Giang Lạc Thâm vung tay quất con ếch trên tay, liền thấy một tia kiếm quang lóe lên trước mắt.
Sợi dây cỏ bị kiếm khí chém đứt, từng con ếch thoát khỏi dây trốn chạy tán loạn.
[Hệ thống nhắc nhở đặc biệt: Giá trị hắc hóa hiện tại của nữ chính: 419!]
Giang Lạc Thâm kinh hãi kêu lên: “Chết tiệt”
Một luồng kiếm khí phóng thẳng về phía hắn.
Trì Ninh nhìn xác người gục xuống, lạnh nhạt nói: “Ta đã cho ngươi cơ hội, vậy mà lại lừa gạt ta nhiều lần, ngươi chẳng phải là kẻ không thể chết sao? Vậy thì chết thêm lần nữa thì đã sao!”