Chương 5

Trì Ninh đưa mắt nhìn về phía đống lửa: “Củi sắp cháy hết rồi.”

“Để ta thêm củi, không phiền cô nương động tay.” Giang Lạc Thâm lanh lẹ giành phần việc, dù mùi khói của đống củi này có hơi kỳ quái nhưng còn hơn là bị rét cóng.

Lại gần đống lửa, hơi lạnh trong người dần dần bị xua tan, cơ thể ấm lên rõ rệt.

Nếu không nhớ rõ hướng Trì Ninh rời đi, lần sau muốn đuổi kịp chắc chẳng biết đến bao giờ.

Trì Ninh vốn dĩ cũng không định động tay: “Hôm nay ta đã gϊếŧ một con sơn yêu, nó lấy người làm thức ăn, yêu lực lại thấp kém. Với số người nó ăn yêu lực lẽ ra không thể thấp đến vậy. Hơn nữa khoảng cách giữa các lần ăn quá xa, yêu lực lại đυ.c ngầu. Trời đầy sấm chớp không dứt, linh khí cạn kiệt, chỉ khiến ta nghĩ đến một nơi.”

“Một trong Cửu Châu - Lôi Châu.”

Giang Lạc Thâm khi mới đến đây cũng từng tìm hiểu sơ về Cửu Châu, nhưng cũng chỉ là hiểu biết qua sách vở, mà thông tin về Lôi Châu lại quá ít ỏi, hắn mang nghi ngờ nhưng không dám chắc.

“Hồi đó ta đọc sách thấy ghi nơi này là vùng đất tội lỗi, không ngờ lại hoang vu đến thế, đến một bóng người cũng không có.”

“Không phải không có người, chỉ là chưa gặp được. Trung tâm thực sự là Tội Thành - nơi tội ác chân chính quy tụ.” Trì Ninh đối với Lôi Châu cũng chỉ biết được qua lời kể khi xưa của phụ thân nàng. Người đến Lôi Châu thường là một đi không trở lại, kẻ đặt chân tới đây phần lớn là người mang tội hoặc đã hết đường lui.

Nghe nói ngày xưa nơi này từng là ngục giam tiên nhân, nên nơi đây có cấm chế trời đất vô cùng cường đại, hạn chế tu vi.

Linh khí nơi này hỗn loạn và ô uế, tu luyện tại đây trong thời gian dài, có đến hơn nửa khả năng bị nổ tan xác mà chết.

Bỗng nhiên, Giang Lạc Thâm đập mạnh cây gậy vào đống lửa, gào lên: “Cái hệ thống rác rưởi này!”

Trì Ninh: “...”

Lúc này, nàng âm thầm đưa tay đặt lên chuôi kiếm Thanh Tuyết.

Giang Lạc Thâm đang tập trung tra xét ký ức về các ghi chép liên quan đến Cửu Châu trong đầu, thì hệ thống đột nhiên cất tiếng vang lên trong óc hắn.

[Ký chủ muốn biết thêm về Cửu Châu, có thể hỏi hệ thống nhé!]

“Lúc trước chẳng phải ngươi thích giả chết lắm sao?”

[Khi đó chưa chính thức khởi động. Hiện tại dữ liệu về Cửu Châu đã tải xong. Giới tu chân chia thành Cửu Châu, bao gồm: Thiên Cực Châu, Mộ Vân Châu, Lôi Châu, Phong Châu, Huyền Minh Châu, Vụ Châu, Vạn Yêu Châu, Tử Linh Châu và Thiên Tự Châu.]

[Cảnh giới tu luyện chia làm tám đại cảnh giới: Phàm Linh cảnh, Hoàng Huyền cảnh, Địa Huyền cảnh, Thiên Huyền cảnh, Cố Nguyên cảnh, Thông Hư cảnh, Thanh Nhất cảnh và Vô Thượng cảnh.]

[Lôi Châu là một trong Cửu Châu, ngoại hải bị bão tố và sấm sét bao phủ, tồn tại cấm chế vô cùng cường đại trấn áp không trung của Lôi Châu. Linh khí nơi này cực kỳ thưa thớt, là vùng đất khó bề tu luyện. Việc ra vào cần thông qua Tế Đài Hỗn Nguyên. Vào Lôi Châu không bị hạn chế, nhưng muốn rời khỏi phải có “chìa khóa” đặc biệt.]

[Chìa khóa tạm thời chưa xác định, ký chủ có thể tự tìm kiếm.]

“Vậy tức là ta không rời khỏi được?”

[Ký chủ có thể đi tìm chìa khóa.]

“Hệ thống rác rưởi!”

[Rút lui đây.]

Giang Lạc Thâm bị ánh mắt nghi ngờ của Trì Ninh chiếu đến, vội giải thích: “Ta không chửi cô!”

Trì Ninh không truy cứu mấy lời kỳ quặc hắn nói. Ngược lại nàng nhắc nhở: “Vấn đề của ngươi ta đã trả lời, giờ đến lượt ngươi trả lời ta.”

Giang Lạc Thâm lập tức phản ứng lại, ban đầu là nàng hỏi hắn cơ mà, sao giờ lại thành hắn nợ nàng lời giải thích?

Không biết từ lúc nào hắn lại bị Trì Ninh xoay mòng mòng.

Rõ ràng là chơi xỏ mà!

Giang Lạc Thâm cẩn thận suy nghĩ đây đúng là cơ hội tốt: “Cô nương muốn biết gì?”

Trì Ninh không chút do dự thốt ra ngay: “Thân phận thật sự của ngươi.”

Giang Lạc Thâm còn đang định tiếp tục câu chuyện dang dở lần trước thì bị Trì Ninh một câu đâm thẳng.

Trì Ninh nhìn hắn, chậm rãi nói tiếp: “Ngươi là người hay tiên ta không mù, ngay cả Lôi Châu là gì ngươi còn không biết, nhưng lại có thể lấy thân phận phàm nhân mà đặt chân đến nơi này. Ta tin ngươi không phải hạng tầm thường.”

Giang Lạc Thâm đứng dậy, đối diện với Trì Ninh. Trước ánh mắt đầy chắc chắn của nàng, hắn hắng giọng một cái rồi nói: “Đã vậy thì ta đành miễn cưỡng nói cho cô nương biết, dù sao chuyện này liên quan đến tính mạng của ta. Cô nương đã hỏi một cách thành khẩn như vậy, vậy thì để ta giới thiệu lại thân phận của mình.”

Trì Ninh: “...”

“Ta chính là người được Thiên Đạo lựa chọn, phụng mệnh tới đây để giúp chúng sinh tỉnh ngộ. Mà cô chính là người được ta chọn. Từ nay về sau chỉ cần đi theo ta, ta đảm bảo sẽ đưa cô... Bay lên thành tiên!”

Khụ, là đưa cô tu thành tiên.

Hệ thống: [Cảnh cáo, ký chủ bịa đặt!]

Giang Lạc Thâm thầm lẩm bẩm trong lòng: “Muốn giảm độ hắc hóa của nữ chính thì nhất định phải kéo nàng ở bên người, mà cách tốt nhất chính là trói chặt suốt ngày suốt đêm.”

Hệ thống: [Giá trị hắc hóa hiện tại của nữ chính: 402]

Giang Lạc Thâm: “?”

Trì Ninh lặng lẽ quan sát hắn diễn trò, trầm ngâm chốc lát rồi dường như đã hiểu ra lời hắn nói.

“Ngươi là người được Thiên Đạo chọn? Tới giúp ta thành tiên?”

“Ý của ngươi là... Ta phải nghe lời ngươi?”

Giang Lạc Thâm gật đầu vô cùng hài lòng: “Chính xác!”

Cắn câu rồi!

Khóe môi Trì Ninh hơi cong lên: “Ngươi nói mình là người được Thiên Đạo chọn, vậy cũng phải chứng minh một chút thân phận của mình là thật chứ?”

Giang Lạc Thâm lập tức cảm thấy bất ổn, còn đang định từ chối thì nghe Trì Ninh chậm rãi nói tiếp: “Ta đói rồi, đi bắt một con thỏ về cho ta.”

Giang Lạc Thâm: “...”

Trì Ninh nói bằng giọng vô cùng đương nhiên: “Ngươi chẳng phải là người được Thiên Đạo chọn sao? Biết đâu thỏ lại tự đâm đầu vào chân ngươi ấy chứ!”

Giang Lạc Thâm: “...”

Con thỏ đó chắc chắn là mù nên mới chết thảm.