Chương 20

“Trì Ninh tỷ tỷ!”

Bên nhà bên cạnh truyền đến tiếng gọi vui vẻ của Thải Vi, cô bé vừa nhảy chân sáo vừa chạy đến: “Đây là bánh tỷ tỷ của muội làm, bảo muội đem sang cho tỷ nếm thử. Trong thành bọn muội không có nhiều lương thực, mong tỷ đừng chê.”

Lại nghe một tiếng “tỷ tỷ” như vậy, Trì Ninh bất giác nhớ đến âm thanh ma quái đêm qua.

Chỉ dựa vào giọng nói, nàng không thể xác định liệu thứ đứng ngoài cửa đêm qua có phải chính là Thải Vi hay không.

Lúc này Thải Vi vẫn ngoan ngoãn dễ mến như ban ngày hôm qua.

Cô bé đưa cho nàng một miếng bánh to bằng bàn tay, màu xám nâu, rồi lại móc từ túi nhỏ ra một quả Tố Tố mà hôm qua vừa hái được.

“Tỷ ăn đi! Loại quả này trong thành rất hiếm, người khác muốn ăn cũng không có đâu, vì bên ngoài quá nguy hiểm, thành chủ rất ít khi cho bọn muội ra ngoài.”

Trì Ninh nhận lấy nhưng không ăn ngay:

“Cảm ơn Thải Vi. Vậy nếu các muội ăn hết lương thực thì sao?”

Thải Vi chớp mắt một cái, cười rạng rỡ: “Hết thì cả nhóm cùng đi kiếm thôi. Tỷ ăn đi mà, cái bánh này được làm từ bột xay từ rễ cây đấy, ngon lắm lại no lâu nữa.”

Trì Ninh nhìn vào đôi mắt trong veo của Thải Vi, gật đầu đáp: “Ta chưa đói lắm, lát nữa sẽ ăn.”

Thải Vi không nghi ngờ gì, ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy muội về nhà trước nhé.”

Đợi Thải Vi rời đi, Trì Ninh tiện tay ném cái bánh lên giường gỗ, đóng cửa lại rồi bước ra ngoài.

Đã đến lúc phải tìm đường rồi.

Trì Ninh quan sát nét mặt của từng người mà nàng gặp phải, trong thành có đủ cả nam nữ già trẻ, ai nấy đều bận rộn với việc trong tay, hoặc trò chuyện cùng người bên cạnh.

Nhìn qua hoàn toàn không có gì khác thường.

Đúng lúc Trì Ninh đang do dự có nên thử rời khỏi thành hay không, thì phía trước chợt truyền đến một giọng nói quen thuộc.

“Cảm ơn đại gia, cái này thật sự thơm quá!”

“Tiểu tử, từ từ ăn, không vội.”

Trì Ninh nghe theo tiếng nhìn sang, liền thấy một bóng lưng quen thuộc.

Dù sao cũng từng tiếp xúc với Giang Lạc Thâm vài lần, nàng chưa đến mức quên nhanh như vậy.

Không ngờ người này cũng tới được nơi này.

Quả đúng là mạng lớn, chẳng sợ chết.

Nàng sải bước đi tới, không nói một lời đứng đối diện Giang Lạc Thâm. Lúc này Giang Lạc Thâm đang chuẩn bị cắn một cái đùi gà.

Vừa ngẩng đầu liền thấy Trì Ninh đột nhiên xuất hiện, giật mình suýt nhảy dựng, ngập ngừng hỏi: “Cô là thật hay giả đấy?”

Trì Ninh liếc quanh một vòng, sau đó ngồi xuống đối diện Giang Lạc Thâm, ánh mắt lướt qua chiếc đùi gà trong tay hắn: “Ít ra còn thật hơn cái đùi gà trong tay ngươi.”

Giang Lạc Thâm lập tức xác định trăm phần trăm là Trì Ninh, vội vàng vứt đùi gà sang một bên, dịch người về phía nàng.

Khẽ hạ giọng nhắc nhở: “Nơi này có điều gì đó rất kỳ quái.”

Trì Ninh đương nhiên biết chỗ này có vấn đề: “Ngươi vào đây bằng cách nào?”

Chỉ thấy Giang Lạc Thâm kể lại: “Ta gặp một cô nương dẫn ta tới đây, trên đường ta còn cứu nàng ta, sau khi tới nơi thì tỷ tỷ của nàng ta nói sẽ chuẩn bị cho ta một gian nhà để ở.”

“...” Sắc mặt Trì Ninh chợt thay đổi: “Là hai tỷ muội Thải Vi và Thải Điệp.”

“Đúng vậy, sao cô biết? Ta vừa gặp Thải Vi sáng nay thôi.”

Giang Lạc Thâm cảm thấy da đầu tê dại, Thải Vi kia khiến hắn có cảm giác quá thật: “Ta nghe thấy một giọng hát rất dễ nghe, vừa nghe thấy ta đã cảm thấy không ổn, vùng đất hoang vu sao lại có người hát? Ta định tránh khỏi chỗ có tiếng hát ấy, nhưng dù đi thế nào cũng quay lại chỗ cũ, cuối cùng ta lần theo tiếng hát thì gặp được Thải Vi.”

Trì Ninh chưa từng gặp chuyện kỳ quái như vậy: “Ta cũng vậy, chúng ta gặp phải cùng một việc. Ngươi vào thành hôm nay à?”

Nàng cứ tưởng là do tiếng hát hôm qua gây ra, giờ mới hiểu được rằng, từ khi bước chân vào vùng cát bụi ấy, nàng đã trở thành con mồi.

Sau đó nàng nhìn về phía đồ ăn trên bàn: “Ngươi biết nơi này có vấn đề, còn dám ăn đồ ở đây?”

Dù không có Trì Ninh xuất hiện cắt ngang, Giang Lạc Thâm cũng tuyệt đối sẽ không ăn đồ ở đây.

“Ta gọi đó là thâm nhập nội bộ, thân thiết với bọn họ biết đâu có thể moi ra manh mối gì đó.”

“Ngươi thu được được manh mối gì?” Trì Ninh không chủ động dò hỏi người trong thành, bởi nàng cho rằng ngoài hai tỷ muội Thải Vi và Thải Điệp ra, những người khác hầu như không thể cung cấp được gì. Dù sao thì, rất có thể bọn họ vốn chẳng phải người sống.

Giang Lạc Thâm len lén chỉ về phía ông lão đang chẻ củi bên cạnh căn nhà:

“Chính là ông lão vừa cho ta đùi gà đó, lời ông nói gần như rất rập khuôn, hoàn toàn không biết gì về chuyện ở Tội Thành trong Lôi Châu, cứ ba câu lại một lần khen ngợi vị ‘thành chủ đại nhân’ gì đó của bọn họ, cố tình tô vẽ nơi này thành một chốn bồng lai tiên cảnh, còn khuyên ta nên ở lại đây.”

Hắn đến đây chưa lâu, chỉ nói chuyện qua vài người, nhưng ai nấy đều như NPC được lập trình sẵn.

Từ đó hắn nghi ngờ, vị thành chủ kia chính là boss sau màn của nơi này.

Hắn nghiêm túc phân tích: “Vậy nên, mục tiêu của chúng ta chắc là phải đánh bại thành chủ, như vậy mới có thể thoát khỏi nơi này.”

Trì Ninh như có điều suy nghĩ, gật đầu, rồi đứng dậy nói: “Ngươi nói cũng có lý đấy. Tối nhớ đóng chặt cửa sổ cửa chính, đừng mở cửa cho người lạ.”

Giang Lạc Thâm: “...”

Giọng điệu này sao giống như đang dặn con nít thế?

Thấy Trì Ninh xoay người rời đi, hắn vội vàng đuổi theo.

“Ở Quỷ Tướng Thành cô cố ý bỏ rơi ta đúng không?”

Hắn đã đợi bên ngoài rất lâu, kết quả là Trì Ninh căn bản chẳng quay lại, chỉ cần nhìn thái độ thay đổi của nàng là hắn hiểu rõ mọi chuyện.

“Còn nữa, cô cũng cố ý để ta gặp đám nhóc đó đúng không? Đáng tiếc là tâm ý của cô cũng uổng phí rồi, bọn chúng... Đều chết cả rồi.”

Trì Ninh lập tức dừng bước, quay đầu hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

Giang Lạc Thâm nhắc đến chuyện này, tâm trạng trầm xuống rõ rệt: “Lũ trẻ đó đột nhiên từng đứa từng đứa ngã xuống. Ta vốn chỉ định trước khi rời khỏi Quỷ Tướng Thành sẽ cho chúng một bữa ăn no, nào ngờ... Lại là bữa ăn cuối cùng.”

Đây là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến nhiều người chết ngay trước mặt mình đến vậy, thế nhưng hắn lại chỉ có thể mở to mắt bất lực nhìn sinh mạng từng chút một lụi tắt.

Trì Ninh đoán được nguyên do: “... Vì Quỷ Chủ chết rồi.”

Bị khí tức âm độc của Quỷ Chủ xâm hại suốt thời gian dài, lũ trẻ đó sớm đã hình thành mối liên hệ vô hình với hắn, mà Quỷ Chủ vừa chết, chúng cũng chẳng thể nào sống sót.

Nghĩ lại lúc nàng rời đi, thấy khắp nơi đều là thi thể, còn Hoa Nương thì chắc chắn biết rõ sau khi gϊếŧ Quỷ Chủ thì số còn lại cũng sẽ không sống được.

Trì Ninh nhìn về phía Giang Lạc Thâm, mấy ngày không gặp, hắn không còn dáng vẻ rạng rỡ khi ở Quỷ Tướng Thành nữa, người đầy bụi bặm gió sương, giữa chân mày lộ ra vẻ mệt mỏi và tiều tụy.

Nàng thoáng động tâm, hỏi: “Ngươi đã đưa hết đồ ăn cho bọn trẻ?”

“Ừ, dù sao cũng chẳng còn lại bao nhiêu, có lẽ đó là bữa ăn ngon nhất mà bọn trẻ từng được ăn.”

Trì Ninh bất ngờ với hành động của Giang Lạc Thâm. Hôm đó nàng quả thực có ý định như vậy, nhưng không ngờ hắn lại thiện tâm đến thế.

Nhận ra ánh nhìn của Trì Ninh, khóe môi Giang Lạc Thâm không giấu nổi ý cười, vẻ mặt bình thản tuyên bố: “Đây là điều mà một thanh niên ưu tú nên làm, không cần cảm ơn ta đâu!”

Trì Ninh im lặng trong chốc lát: ...

Đúng lúc ấy, Giang Lạc Thâm như nhớ ra điều gì: “Tiểu Đông nhờ ta chuyển lời đến cô, nói răng cảm ơn ‘quỷ tỷ tỷ’, thật ra lúc đó thằng bé còn nghĩ là cô sẽ quay lại.”

Trì Ninh sau một lúc mới nhẹ giọng đáp: “Cái chết đối với bọn trẻ, có lẽ là một sự giải thoát.”

Ở Tội Thành, kẻ yếu chẳng có lấy một cơ hội để sống sót.

Nơi được gọi là chốn đào nguyên ấy, suy cho cùng chỉ là một tấm màn giả tạm che mắt.

Ai biết được, nếu vén màn lên, sự thật phía sau liệu có phải lại là một Quỷ Tướng Thành khác?