Chương 19

Vừa bước vào thành đã thấy những căn nhà đất xây cất lộn xộn nhưng cũng có trật tự, còn có không ít cư dân trong thành.

Đối với người lạ như Trì Ninh, phần lớn bọn họ chỉ liếc nhìn một cái rồi không để tâm nữa.

Họ đi lại tự nhiên, chẳng khác gì người thường.

Sau khi Trì Ninh hỏi, nàng mới biết hai tỷ muội bọn họ đều sinh ra ở Phá Nát Thành, phụ mẫu mất sớm, hai người nương tựa lẫn nhau mới miễn cưỡng sống sót đến nay. Tỷ tỷ Thải Điệp vì lao lực quá độ mà sinh bệnh, lần này là do Thải Vi lo lắng cho bệnh tình của tỷ tỷ nên mới lén ra khỏi thành hái quả.

Thải Điệp giới thiệu: “Trong thành thỉnh thoảng cũng có người ngoài đến, tuy nơi này khổ cực, nhưng so với những nơi khác thì an toàn hơn nhiều. Những ai đến rồi, đều không muốn rời đi nữa.”

Thải Vi gật đầu, nắm tay Trì Ninh vui vẻ hỏi: “Trì Ninh tỷ tỷ, tỷ nhất định sẽ thích nơi này, tỷ có muốn ở lại không?”

So với Quỷ Tướng Thành, nơi này đúng là khá hơn thật.

Trì Ninh nghe lời Thải Vi thì mỉm cười, không trả lời thẳng, đổi sang chủ đề khác: “Ta có thể gặp thành chủ của các muội không? Vừa đến đây, ta nên đến chào hỏi một tiếng.”

Sắc mặt Thải Điệp lộ vẻ khó xử: “Thành chủ đại nhân thường không gặp người ngoài, chờ đến khi cô nương sống ở đây lâu rồi sẽ tự nhiên được gặp. Nếu không có ngài ấy luôn bảo vệ chúng ta, thì cả nhà ta đã sớm chết nơi hoang địa này rồi.”

“Trì Ninh tỷ tỷ, phía trước là nhà của tỷ muội bọn muội.” Thải Vi chỉ vào căn nhà đất phía trước, rồi lại chỉ sang ngôi nhà bên cạnh: “Căn nhà đó trước kia là của Trương thúc, nhưng một lần ông ấy ra khỏi thành tìm lương thực rồi không bao giờ quay về nữa, nhà để trống đến giờ.”

Thải Vi đi trước đẩy cửa gỗ cho Trì Ninh, nhìn thấy bên trong ngoài một chiếc giường gỗ cũ nát thì không còn thứ gì khác, trong lòng lo lắng Trì Ninh sẽ chê nơi này.

“Trì Ninh tỷ tỷ, trong này chẳng có gì cả...”

Trì Ninh bước theo sau, liếc mắt nhìn qua, đúng là chẳng có gì thật.

Ở nơi kỳ quái thế này, nàng cũng chẳng chắc mình có thể yên ổn nghỉ ngơi.

“Ta thấy ổn mà, dọn dẹp qua là ở được rồi.”

Nàng bước vào trong, đưa mắt nhìn xung quanh, bên trong phủ đầy bụi nhưng may mắn không có mùi lạ.

Thải Điệp ngỏ ý muốn giúp dọn dẹp nhưng bị Trì Ninh từ chối, chỗ nhỏ thế này chẳng cần người khác nhúng tay.

Huống chi, hai tỷ muội này rốt cuộc là thứ gì thì nàng vẫn chưa rõ.

Tiễn hai người đi, Trì Ninh đóng cửa lại, nhìn căn nhà rách nát trước mắt, phất tay dùng linh quyết dọn sạch một khoảng.

Trì Ninh bình thản nói: “Đã đến thì cứ ở lại thôi.”

Trời dần sập tối, Trì Ninh đóng cửa sổ, kiểm tra kỹ căn nhà một lần, xác nhận không có gì bất thường rồi bước tới cửa. Bên ngoài, những căn nhà khác không thấy chút ánh sáng nào, toàn bộ thành bỗng nhiên rơi vào tĩnh mịch.

Trì Ninh lặng lẽ đóng cửa lại, phát hiện trên cửa thậm chí không có cả then chốt.

Xem ra đêm nay sẽ càng náo nhiệt hơn.

Nàng đưa tay điểm ba điểm lên cửa, sau đó ngồi xuống mép giường, nhắm mắt nhập định tu luyện.

Ánh chiều tàn dần, cả tòa thành bị bóng đêm nuốt chửng, một tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi vang lên bên ngoài căn nhà.

Trì Ninh mở mắt nhìn về phía cửa gỗ, lắng nghe tiếng bước chân dần tiến lại gần, cuối cùng dừng lại ngay bên ngoài.

Ngay sau đó, cánh cửa gỗ chấn động, tiếng gõ cửa vang lên phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.

“Tỷ tỷ... Tỷ tỷ...”

Bên ngoài truyền đến tiếng gọi mơ hồ, rất giống giọng của Thải Vi.

Trì Ninh hồi lâu không đáp, giọng nói ngoài cửa như sốt ruột hơn, tiếng gõ cửa và tiếng gọi càng thêm dồn dập.

“Tỷ tỷ... Tỷ tỷ... Tỷ tỷ...”

Cửa gỗ đột nhiên ngừng rung, cả tiếng gọi bên ngoài cũng biến mất trong chớp mắt.

Trì Ninh vẫn không động đậy, không có ý định ra ngoài dò xét, lại tiếp tục nhắm mắt tu luyện.

Chỉ mấy hơi thở sau, sự im lặng của nàng khiến thứ bên ngoài nổi giận, rầm một tiếng, thứ gì đó hung hăng đập mạnh vào cửa.

Cánh cửa gỗ vốn cũ nát lại đột nhiên trở nên vô cùng chắc chắn, cứng rắn chống đỡ cú va chạm.

Không mở được cửa, thứ bên ngoài liền đổi cách.

Nó khóc lóc nỉ non: “Tỷ tỷ... Là muội, Thải Vi đây, mở cửa đi... Là Thải Vi đây mà..m”

“Muội sợ lắm, tỷ tỷ, mở cửa cho muội với...”

Tưởng rằng thứ bên ngoài chỉ biết nói có mấy câu kia, không ngờ còn biết giả vờ đáng thương như thế.

Trì Ninh hiểu rõ chỉ dựa vào cánh cửa e là không đủ, bèn lập tức bày thêm vài thủ đoạn trong toàn bộ căn nhà.

Thứ ngoài cửa dường như chỉ muốn dẫn dụ nàng ra ngoài, nếu nó thực sự xông vào... Nàng cũng không thể chống đỡ nổi.

Trì Ninh phong bế lục giác, không tiếp tục để ý đến tiếng đập cửa bên ngoài.

Mãi cho đến khi trời sáng rực, Trì Ninh mới tỉnh lại từ trong quá trình tu luyện, nhìn thấy cửa phòng vẫn còn nguyên vẹn, bên ngoài hoàn toàn yên ắng, rốt cuộc cũng qua được một đêm bình an.

Nàng bước đến cửa, chậm rãi mở cửa gỗ ra, bên ngoài không có gì khác thường. Ánh mắt quét qua cánh cửa, liền thấy rõ trên tấm ván cửa có vết lòng bàn tay mờ mờ.

Đó là dấu vết mà hôm qua chưa từng có.