Trì Ninh hỏi: “Trong thành các muội có bao nhiêu người?”
Thải Vi suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Rất nhiều, đếm không xuể.”
“Vậy có ai trong số các muội biết tiên thuật không?”
“Muội thì không, chỉ có Thành chủ đại nhân của bọn muội là biết, ngài ấy sẽ mãi mãi bảo vệ bọn muội!”
Khi nhắc đến Thành chủ, ánh mắt Thải Vi sáng rỡ như ánh sao, rõ ràng coi người đó như thần thánh.
Thành chủ này quả thật giỏi thu phục lòng người.
Đi được một đoạn, Thải Vi quay sang Trì Ninh cười ngọt ngào, hỏi một câu đầy kỳ lạ: “Trì Ninh tỷ tỷ, cường giả có phải lúc nào cũng sẽ bảo vệ kẻ yếu không?”
Trì Ninh thì tàn nhẫn vạch trần ảo tưởng của nàng ta: “Không đâu, cường giả sẽ không mãi mãi bảo vệ kẻ yếu.”
Thải Vi bặm môi, gò má phồng lên, có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Trì Ninh.
Hai người chưa đi được bao xa, trong rừng phía trước bỗng nhảy ra hai gã đàn ông thân hình vạm vỡ, tay cầm đao lớn, vừa nhìn thấy hai người dung mạo xinh đẹp thì ánh mắt lập tức da^ʍ tà, cười cợt nhìn tới.
“Hôm nay đúng là ngày lành, gặp được hai mỹ nhân thế này!”
Trì Ninh cau mày nhìn quanh, không hiểu hai người này từ đâu xuất hiện, thời điểm xuất hiện lại quá trùng hợp.
“Trì Ninh tỷ tỷ, muội sợ...” Thải Vi sợ hãi nắm chặt lấy vạt áo Trì Ninh, rụt rè trốn sau lưng nàng.
Hai tên này đều là người thường, không phải tu luyện giả, đối phó với bọn chúng không khó.
Trì Ninh ra tay nhanh như chớp, trước tiên vung tay chém gãy cánh tay tên cầm đầu khiến hắn ngã gục, thân pháp linh hoạt tránh khỏi nhát chém từ người còn lại, sau đó nhấc chân đá mạnh vào ngực hắn.
Cả hai lăn lộn dưới đất, đau đớn rêи ɾỉ, Trì Ninh vừa định tiến lên thêm một bước thì thấy bọn chúng hoảng sợ van xin, lồm cồm bò dậy, không thèm nhặt đao mà quay đầu bỏ chạy.
Nàng định đuổi theo, thì tay áo bất chợt bị ai đó kéo lại. Trì Ninh theo bản năng quay đầu nhìn.
Thải Vi mắt rưng rưng, nhỏ giọng nói: “Trì Ninh tỷ tỷ, đừng đi...”
Chỉ chần chừ một chút, đến khi Trì Ninh ngẩng đầu lên lần nữa, hai gã kia đã biến mất tăm.
Nơi này đầy rẫy quỷ dị, Trì Ninh cũng không muốn mạo hiểm, bèn trấn an: “Được rồi, người xấu đi rồi.”
Thải Vi lại nở nụ cười tươi: “Vâng vâng, Trì Ninh tỷ tỷ lợi hại quá!”
Trì Ninh dò hỏi: “Nơi này thường có người như vừa rồi không?”
Thải Vi lắc đầu: “Không có đâu, vì Thành chủ đại nhân sẽ bảo vệ bọn muội.”
Lúc này, Trì Ninh càng thêm tò mò rốt cuộc Thành chủ của bọn họ là người như thế nào.
Ở Quỷ Tướng Thành, ai nấy đều sợ hãi Thành chủ, còn ở Phá Nát Thành, ai nấy đều kính ngưỡng Thành chủ.
Cả hai lại đi thêm một đoạn, liền trông thấy phía trước có một bức tường thành khá cao.
Trì Ninh sững người, không dám tin vào mắt mình, lại nhìn kỹ thêm lần nữa, xác định mình không nhìn nhầm.
Bức tường này được đắp từ đất, thế mà lại là tường thành? Dù nghèo đến đâu thì Quỷ Tướng Thành cũng dùng đá xây nên những bức tường cao vững chãi.
Đúng là không hổ danh với cái tên Phá Nát Thành.
Hai người đi tới cửa thành thì thấy một thiếu nữ đang đi đi lại lại đầy lo lắng, vừa trông thấy Thải Vi liền mừng rỡ chạy tới.
“Vi Vi, cuối cùng muội cũng trở về rồi!”
“Tỷ tỷ!”
Hai tỷ muội ôm chầm lấy nhau, Thải Điệp chú ý đến Trì Ninh đi cùng Thải Vi, là một người lạ mà nàng ta chưa từng gặp qua, sắc mặt lập tức có phần dè dặt.
Thải Vi vội vàng kéo tay Thải Điệp giới thiệu: “Tỷ tỷ, đây là Trì Ninh tỷ tỷ, muội gặp tỷ ấy ở bên ngoài thành. Tỷ ấy còn giúp muội đuổi đi mấy kẻ xấu! Tỷ ấy nói muốn đến thành của chúng ta nên muội đã dẫn tỷ ấy về.”
“Đa tạ Trì Ninh cô nương đã ra tay tương trợ.” Thải Điệp lập tức cúi người hành lễ tỏ lòng cảm kích: “Gần đây bên ngoài thành có thêm nhiều kẻ cướp, Thành chủ đã dặn mọi người hạn chế ra ngoài. Vi Vi mãi chưa trở về, khiến ta lo lắng không thôi.”
Thải Vi cúi đầu xin lỗi: “Tỷ tỷ, muội xin lỗi... Muội nghĩ nơi đó không xa, sẽ về nhanh thôi. Muội hái được rất nhiều quả Tố Tố cho tỷ ăn, tỷ tỷ nhất định sẽ mau khỏe lại!”
“Vi Vi, lần sau đừng như vậy nữa, ta không sao đâu.” Thải Điệp không nỡ trách cứ muội muội duy nhất của mình, bệnh của nàng ta mới là điều khiến muội muội vất vả lo lắng.
Nàng ta quay sang Trì Ninh nói: “Trì Ninh cô nương, ta dẫn cô vào thành. Nhưng trong thành không có nhiều chỗ ở, nếu cô không ngại thì gần nhà ta còn một căn nhà cũ bỏ trống, dọn dẹp lại là có thể ở được.”
Trì Ninh nhìn về phía Phá Nát Thành sau lưng hai người, đến cả cổng thành cũng không có, ánh mắt nàng hơi trầm xuống.
Trầm ngâm một lúc, nàng bình tĩnh gật đầu: “Được, làm phiền rồi.”
Chẳng trách Thành chủ Quỷ Tướng Thành không dám đến đây. Từ lúc bắt đầu, nàng đã không thể toàn mạng rời đi.