Bốn ngày sau.
Gió cát trên vùng hoang nguyên gào thét dữ dội, khiến bầu trời vốn đã xám xịt lại càng như phủ thêm một lớp bụi đất mù mịt. Phía trước mênh mông vô định, thỉnh thoảng lại gặp phải vài con yêu thú đói khát đến đỏ ngầu mắt.
Từ chỗ Thực Anh Quỷ, Trì Ninh lấy được một tấm bản đồ vùng đất, tuy rằng chỉ là bản vẽ tay không trọn vẹn nhưng cũng đủ giúp nàng xác định phương hướng, rời khỏi Quỷ Tướng Thành, nàng liền một mạch đi về phía Đông.
Nội thành nằm chính giữa Lôi Châu, đến khi đọc kỹ bản đồ, nàng mới biết cái gọi là "ngoại thành" không chỉ là một thành duy nhất, mà tổng cộng có đến ba mươi hai tòa thành lớn nhỏ phân bố rải rác khắp vùng rìa.
Mà hiện giờ, nàng thậm chí vẫn chưa ra khỏi phạm vi ngoại thành.
Trên bản đồ có đánh dấu, ở phía trước nàng còn một tòa thành không ghi tên.
Đã bốn ngày trôi qua, vậy mà đến cả tường thành nàng cũng chưa thấy bóng dáng.
Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới, cát bụi mịt mù phủ kín trời đất, gió l*иg lộng mang theo từng cơn bão cát đập thẳng vào mặt khiến Trì Ninh suýt nữa sặc cả một miệng cát. Nàng đành phải tránh vào sau một gốc cây khô chỉ còn trơ nửa thân, né gió xoa mắt, rồi cúi đầu phủi sạch bụi cát dính trên váy áo.
Trong lòng âm thầm nguyền rủa: Cái nơi quỷ quái gọi là Lôi Châu này, nếu thoát được, có đánh chết nàng cũng chẳng bao giờ muốn quay lại lần thứ hai.
Ngay lúc đang định đợi gió tan mới tiếp tục lên đường, trong cơn bão cát mù mịt, nàng mơ hồ nghe thấy một tiếng hát dịu nhẹ vọng đến từ nơi xa.
Trì Ninh khựng lại, nhíu mày lắng nghe.
Tiếng hát ấy theo từng nhịp gió len lỏi vào tai, mỗi lúc một rõ ràng. Giai điệu du dương như hòa tan với tiếng gió thổi qua hoang mạc, bất giác khiến người nghe thả lỏng tâm thần, từ trong vô thức sinh ra cảm giác yên bình và quyến luyến, thôi thúc bước chân hướng về phía ấy.
Trì Ninh vội vã tự vỗ nhẹ trán, cảnh giác giữ mình tỉnh táo. Sau đó, lần theo tiếng hát, bước qua bãi cát mềm nhão, nàng nhìn thấy một hồ nước trong vắt hiện ra phía trước.
Bên bờ hồ, trên phiến đá xanh có một bóng dáng mảnh mai đang ngồi xoay lưng lại. Nàng ta để chân trần đạp nước, tay cầm một chiếc lược gỗ thong thả chải mái tóc dài đen nhánh.
Tiếng hát ngọt ngào du dương kia chính là phát ra từ miệng người thiếu nữ ấy.
Nhưng một giọng hát thông thường... Lại có thể truyền đi xa đến vậy sao?
Bỗng nhiên, tiếng hát ngưng bặt.
Thiếu nữ quay đầu lại, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc khi thấy sự hiện diện của Trì Ninh.
“Tỷ là người từ bên ngoài đến sao?”
Giọng nói nàng ta trong trẻo, thanh khiết như suối mát giữa khe núi, mang theo cảm giác dịu dàng xuyên thấu tâm hồn, khiến người nghe bất giác cảm thấy dễ chịu toàn thân.
Trì Ninh âm thầm siết tay kết ấn trong tay áo, mới áp chế được sự mê hoặc đó.
Nàng khẽ mỉm cười, giữ phép lịch sự mà hỏi: “Cô nương, ta lạc đường đến nơi này, xin hỏi gần đây có thành nào không?”
Thiếu nữ nghiêng đầu ra vẻ tò mò, sau đó bật cười, khóe mắt cong cong, lúm đồng tiền lấp ló nơi má, rạng rỡ như ánh xuân tỏa nắng giữa vùng đất hoang vu.
“Tỷ nói Phá Nát Thành à? Nó cách đây không xa đâu, vừa hay muội cũng đang định trở về, để ta dẫn tỷ đi cùng nhé!”
Trì Ninh vẫn chưa cảm nhận được gì khác thường từ nàng ta, khí tức giống như người sống, cử chỉ hành động cũng chẳng có điểm nào dị dạng nên nàng quyết định tạm thời quan sát, không vội manh động.
“Vậy xin làm phiền cô nương.”
Trong lòng nàng thầm nghĩ, Phá Nát Thành, cái tên này nghe chẳng mấy lành lành, không biết rốt cuộc là nơi quỷ quái gì.
Thiếu nữ dùng dây buộc tóc buộc lại mái tóc dài, tay xách giỏ rồi từ tảng đá xanh nhẹ nhàng nhảy xuống. Chiếc giỏ nhỏ đong đưa theo nhịp bước, bên trong là những quả đỏ mọng, hấp dẫn ánh mắt của Trì Ninh.
Dọc đường đi suốt mấy ngày qua, nàng chưa từng thấy một cái cây nào ra quả, huống gì là trái chín tươi tốt như vậy.
Trong giỏ của thiếu nữ, đám trái cây căng mọng tỏa ra hương thơm ngòn ngọt, khiến người ta vừa nhìn đã muốn nếm thử.
Thiếu nữ nhận ra ánh mắt Trì Ninh đang dừng trên giỏ trái cây, liền rút ra một quả, mỉm cười đưa đến trước mặt nàng:
“Cho tỷ ăn, ngọt lắm đấy.”
“Đây là quả Tố Tố, ở đây rất khó mọc ra thứ gì ăn được, nhưng cây quả này không sợ gió cát, là đặc sản chỉ riêng Phá Nát Thành bọn muội mới có, ngon lắm đó!”
Trì Ninh do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy.
Sau khi cẩn thận quan sát một hồi, đúng thật là loại quả bình thường.
Nàng bèn hỏi: “Muội muội, muội tên là gì?”
“Muội tên là Thải Vi, còn tỷ thì sao?” Thải Vi chớp đôi mắt to tròn, ánh mắt đầy tò mò nhìn Trì Ninh: “Phá Nát Thành của bọn muội đã rất rất lâu rồi không có người ngoài đến, tỷ tỷ đến từ đâu vậy?”
Ai mà nỡ từ chối một cô bé đáng yêu như vậy.
Trừ khi, nó không phải là người.
Giọng Trì Ninh không tránh được trở nên mềm mỏng hơn đôi chút: “Ta tên là Trì Ninh, đến từ... Nội thành.”
Nói đến chữ “nội thành”, Trì Ninh cố tình dừng lại một chút.
Đồng tử của thiếu nữ co rút lại, nụ cười thoáng cứng ngắc.
Nàng ta ngẩng đầu nhìn Trì Ninh, ngờ vực hỏi: “Nội thành là gì vậy?”
Trì Ninh vẫn kiên nhẫn giải thích: “Ngay giữa mảnh đất dưới chân chúng ta, là nơi ai ai cũng khao khát được vào, cũng là đích đến cuối cùng của những ai muốn thoát khỏi nơi đây.”
Thải Vi dường như không hiểu lời Trì Ninh nói, cau mày, chu môi nói: “Trì Ninh tỷ tỷ, những gì tỷ nói muội nghe không hiểu gì cả. Phá Nát Thành luôn là nhà của muội, mảnh đất này lớn quá, họ nói là không thể ra ngoài được.”