Càng đến gần trung tâm chiến đấu, Trì Ninh càng thấy những căn nhà bị phá hủy tan tành, khắp nơi đều là thi thể của tay chân dưới trướng Quỷ Chủ.
Trì Ninh vòng qua từng thi thể máu me be bét, bước đến trước mặt Hoa Nương.
Hoa Nương cảm giác có người lại gần, ngẩng đầu lên là Trì Ninh, nàng ta khẽ gượng cười một cái.
Lúc này búi tóc của nàng ta tán loạn, cả người nhuốm máu, đâu còn vẻ phong tình quyến rũ như lúc ban đầu gặp mặt?
Nàng ta vén mái tóc dài rối tung trước ngực, cố gắng đứng thẳng người, nhìn về phía Trì Ninh, hơi bất ngờ hỏi:
“Ngươi... Vẫn chưa rời khỏi đây sao?”
Trì Ninh không nói nhiều, chỉ nhẹ giọng chúc mừng:
“Chúc mừng, ngươi thắng rồi.”
Hoa Nương không cam lòng, vẫn cố gắng hỏi lại:
“Cùng ta hợp tác... Chẳng lẽ không phải lựa chọn tốt hơn sao?”
Khóe môi Trì Ninh hơi cong lên, ánh mắt đã sớm nhìn thấu toàn bộ màn kịch của Hoa Nương, nhàn nhạt nói:
“Ta đã giúp ngươi diệt trừ Thực Anh Quỷ, nói cho cùng cũng chịu không ít thiệt thòi. Ngay từ đầu ngươi đã muốn kéo ta vào cuộc, để ta đi đổi thuốc chẳng qua là muốn dò xét thực lực giữa ta và Thực Anh Quỷ. Ngươi rất rõ hắn không đời nào chịu giao dịch với ta, ta thắng thì ngươi càng chắc tay trong việc diệt Quỷ Chủ, còn nếu ta chết... Ngươi cũng chẳng mất gì.”
“Chẳng qua nếu ta không vô tình để lộ mình từng là tu sĩ Thiên Huyền Cảnh, chắc gì sau đó ngươi đã chịu phí lời thêm với ta? Hay là...Ta cũng từng nằm trong danh sách con mồi của ngươi?”
Ánh mắt Hoa Nương khựng lại trong thoáng chốc, đang định mở miệng phủ nhận thì đã bị lời tiếp theo của Trì Ninh chặn đứng:
“Nói thật xem, ngươi thật sự không có đan dược sao?”
Từ đầu đến cuối, Hoa Nương chưa từng có thành ý muốn giao dịch. Đừng nói chi đến việc hợp tác sau đó.
Bị Trì Ninh vạch trần không thương tiếc, sắc mặt Hoa Nương dần trở nên lạnh lẽo. Đã đến bước này, nàng ta cũng chẳng buồn che giấu nữa, dứt khoát thừa nhận:
“Đúng, ta có. Thậm chí có cả loại ngươi đang cần.”
Ở Tội Thành này, làm gì có ai là người tốt thực sự?
Giống như Trì Ninh đoán, nếu không phải thấy nàng còn chút giá trị lợi dụng, Hoa Nương đã chẳng hé miệng nửa chữ về tình hình bên trong Quỷ Tướng Thành.
Hoa Nương hơi nhích người về phía trước, ngữ khí lộ rõ sự kiêu ngạo:
“Ngươi đừng mơ tưởng một mình rời khỏi Tội Thành, càng đừng nói đến chuyện thoát khỏi Lôi Châu. Muốn đi, ta có thể giúp ngươi. Ngươi và ta hợp tác, cùng tiến vào Nội Thành. Phụ thân ta từng là một trong những cường giả Thiên Huyền Cảnh trong Nội Thành. Nếu không vì bị trọng thương rồi chết để che chở cho ta thoát ra, ông ấy đã chiếm được Nội Thành rồi! Mục đích ta đến đây... Chính là quay lại giành lấy nó. Chỉ có chiếm được Nội Thành, mới có cơ hội thật sự để rời đi.”
Trì Ninh nghe xong không hề dao động. Thành thật mà nói, nghe thật sự... Quá mộng tưởng rồi.
Cuối cùng, nàng chỉ mỉm cười, nói như một lời chúc mà không kèm chút lưu luyến: “Vậy thì... Chúc ngươi thành công. Và... Mong là không bao giờ gặp lại.”
Nếu Nội Thành thật sự dễ vào như thế thì đã có vô số người thử rồi. Trong mắt người ngoài, Lôi Châu chẳng khác nào một nhà tù vĩnh viễn không mở. Ít nhất là trong ký ức trước đây của nàng, chưa từng nghe đến bất kỳ ai sống sót rời khỏi nơi này.
Hoa Nương không ngờ mình đã lựa chọn chân thành vào lúc cuối cùng, vậy mà Trì Ninh vẫn dứt khoát quay lưng bước đi. Trong lòng nàng ta dâng lên một trận giận dữ và không cam lòng.
Nàng ta há miệng định gọi với theo, nhưng chợt nhận ra nàng ta... Căn bản không biết tên của Trì Ninh.
Từ đầu đến cuối, nàng ta chưa từng nghĩ Trì Ninh có thể thắng. Cũng chưa từng nghĩ, một ngày nào đó... Nàng ta lại bị bỏ lại phía sau như thế.
Nhưng với thương tích hiện tại, nàng ta hoàn toàn không thể ngăn nổi bước chân của Trì Ninh.
Trận chiến diệt Quỷ Chủ khiến nàng ta trọng thương, đang trong tình trạng cần dưỡng sức cấp bách.
Chỉ có thể trợn mắt nhìn bóng lưng Trì Ninh dần biến mất nơi đầu đường cuối ngõ.
Nàng ta ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước, khẽ lẩm bẩm: “Chúng ta... Nhất định sẽ gặp lại.”
Bởi vì nàng ta không tin Trì Ninh có thể một mình rời khỏi Tội Thành.
Phải biết, thế giới bên ngoài... Còn đáng sợ hơn nơi này gấp nhiều lần.