Cánh cửa gỗ cũ kỹ khép lại mà không cần gió, trong phòng chỉ còn ánh lửa nhỏ bập bùng chập chờn.
Thực Anh Quỷ ngẩng đầu, dùng hốc mắt trống rỗng “nhìn” về phía nàng, há miệng hỏi:
“Ngươi cần loại thuốc gì?”
Trì Ninh lần lượt đọc tên: “Tẩy Mạch Đan, Dưỡng Linh Đan, Tục Mạch Đan. Đều là đan dược cấp thấp.”
“Quá nhiều rồi.” Thực Anh Quỷ không hài lòng, hắn cảm thấy yêu cầu của Trì Ninh quá đáng. Ở Tội Thành, một viên đan dược cũng vô cùng quý giá.
Thứ nàng thực sự cần là Tục Mạch Đan, những đan dược khác chỉ để đánh lạc hướng, cũng là cách thử xem hắn có thực sự nắm giữ thứ nàng cần hay không.
Tục Mạch Đan chắc chắn là thứ quý giá nhất trong đó.
“Trẻ sơ sinh chưa từng tu luyện, linh hồn thuần khiết nhất. Ta nhớ ta từng nghe nói ở Thiên Cực Châu đã từng xuất hiện một loại quỷ tu ăn linh hồn trẻ sơ sinh để tu luyện, không cần tư chất cũng có thể tu luyện. Cuối cùng bị các đại tiên môn liên thủ diệt sạch, không ngờ vẫn còn tàn dư chạy tới Lôi Châu.”
Khi Trì Ninh nghe về chuyện này, nàng vẫn còn nhỏ. Năm đó, theo thống kê, đã có hơn một vạn trẻ sơ sinh vừa chào đời bị tàn sát.
Lúc mới nghe đến việc này, Trì Ninh đã mang nghi ngờ, đến khi tận mắt nhìn thấy Thực Anh Quỷ, nàng càng thêm khẳng định.
Đồng thời cũng suy đoán rằng cách tu luyện của Quỷ Chủ có lẽ không giống với hắn.
Quỷ Chủ gϊếŧ người trong thành, chắc chắn là để hấp thu máu thịt tu luyện. Giữ lại một số người, thực chất là để làm “nguồn lương thực” cho lần sau.
Hóa ra, những con người trong thành này... Mới chính là “lương thực” thực sự còn sót lại.
Trì Ninh tiếp lời:
“Các ngươi chỉ dám gϊếŧ người trong thành, chứ không dám tùy tiện đi cướp bóc ở các thành khác. Số người trong thành ngày càng ít, chắc ngươi cũng đã rất lâu rồi chưa được ăn thịt trẻ sơ sinh đúng không?”
Thực Anh Quỷ tuy không có mắt nhưng khứu giác lại cực kỳ nhạy bén, có thể ngửi thấy mùi máu thịt tươi mới. Tiếng khóc non nớt của đứa bé trong lòng nàng kí©h thí©ɧ bản năng thèm khát trong hắn.
“Ngươi đến từ Thiên Cực Châu... Hơn trăm năm trôi qua, vẫn còn người nhớ đến chúng ta, khặc khặc khặc...” Hắn bật cười khàn khàn ghê rợn, hồi lâu sau mới nói tiếp: “Tẩy Mạch Đan và Dưỡng Linh Đan ta có thể cho ngươi, nhưng Tục Mạch Đan thì tuyệt đối không được. Viên đó là của Quỷ Chủ đại nhân. Ngươi nên biết Tục Mạch Đan có thể chữa lành linh mạch, vô cùng trân quý. Lẽ nào... Linh mạch của ngươi bị tổn thương?”
Trì Ninh không hề vì lời đoán của hắn mà dao động, nàng bình tĩnh đáp: “Nếu là ta, thì đã chẳng tự mình đến đây.”
Nói xong, nàng còn cố ý thở dài như có vẻ bất mãn.
“Không có thì thôi, những thứ kia cũng được.”
Dù nàng biết Quỷ Tướng Thành nghèo khổ, nhưng không ngờ đến cả đan dược cấp thấp cũng thiếu thốn đến vậy. Khiến nàng không khỏi nghi ngờ: nội thành mà mọi người khát khao, rốt cuộc là dạng gì?
Thực Anh Quỷ chậm rãi vươn tay: “Đưa cho ta.”
Trì Ninh không nhúc nhích: “Lấy thuốc ra trước.”
Trong bầu không khí giằng co giữa hai người, cuối cùng vẫn là Thực Anh Quỷ đưa tay lên, chiếc tủ gỗ ở góc phòng lập tức mở ra, hai chiếc bình nhỏ bay ra đặt lên bàn.
Thấy vậy, hắn lại lần nữa vươn tay:
“Của ta.”
Trì Ninh ôm lấy “đứa bé” bước tới, mới đi được vài bước thì trong lòng đột nhiên nhẹ bẫng, con rối bị hút thẳng vào tay của Thực Anh Quỷ.
Hắn cúi đầu, hít hà mùi thơm từ con rối trong tay.
“Thơm quá... Đã lâu lắm rồi ta chưa được ngửi thấy mùi thơm như vậy...”
Trì Ninh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát.
Chỉ thấy Thực Anh Quỷ há miệng ngoạm lấy cánh tay đứa trẻ, răng rắc một tiếng, con rối phát ra tiếng khóc non nớt đầy đau đớn hòa lẫn cùng tiếng nhai nghiến thịt xương nghe mà sởn da gà.
Máu tươi chảy ra từ khóe miệng hắn, trên gương mặt là vẻ hưng phấn và thỏa mãn.
“Ngon thật...”
Trì Ninh chăm chú nhìn hắn, lặng lẽ chờ thời cơ, khi Thực Anh Quỷ đang ăn đến mức khoái chí nhất một luồng kiếm khí sát phạt lạnh lẽo bất ngờ lao thẳng về phía mặt hắn!
Từng đợt ma khí dày đặc lập tức bùng lên bao lấy toàn thân Thực Anh Quỷ, khiến hắn gào lên một tiếng thê lương.
Nhưng Trì Ninh sao có thể bỏ qua cơ hội hiếm có này?
Mấy luồng kiếm khí tiếp theo lập tức chém xuyên tầng tầng ma khí!
“Ta đã nhìn ra ngươi chẳng có lòng tốt gì rồi... Thật sự nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi sao...”
Thực Anh Quỷ hất văng đứa bé đã ăn quá nửa trong tay, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.
Y phục trên người hắn bị kiếm khí xé rách, nhưng làn da khô quắt kia lại không lưu lại lấy một vết thương.
“Ta muốn ăn ngươi... Máu thịt của tu sĩ càng ngon hơn...”
Trì Ninh cầm kiếm đứng đối diện, bàn tay nắm chuôi kiếm siết chặt thêm vài phần, luồng ma khí trong căn phòng đang không ngừng ăn mòn linh lực của nàng.
Giống như đỉa bám xương, từng chút từng chút một rút cạn linh lực còn sót lại trong người nàng.
Nếu không rời khỏi đây ngay, nàng chắc chắn sẽ chết.
Nghĩ đến đây, nàng vung kiếm chém ra một chiêu cuối cùng phá vỡ cánh cửa gỗ phía sau rồi xoay người định lao ra ngoài. Nhưng Thực Anh Quỷ trong cơn phẫn nộ không kiềm chế nổi, thân hình chớp động, vung một chưởng đánh mạnh vào lưng nàng.
Thân thể Trì Ninh như chiếc lá bị gió cuốn đập thẳng vào tủ gỗ bên cạnh, kiếm Thanh Tuyết trong tay rơi xuống phát ra một tiếng vang chói tai, lập tức thu hút sự chú ý của Thực Anh Quỷ.
“Khí tức của linh khí...”
Cơn đau nơi ngực khiến Trì Ninh suýt nữa ngất đi, kiếm Thanh Tuyết là linh khí nàng vẫn luôn cất giấu từ khi vào Quỷ Tướng Thành. Ở nơi như Tội Thành, linh khí cực kỳ quý giá, một khi lộ ra thì với tình trạng hiện tại của nàng hoàn toàn không đủ sức giữ.
“Khụ khụ... Nói thật, linh khí này ngươi có lấy được cũng chẳng dùng được đâu. Linh khí cấp cao đều nhận chủ, ta chết rồi nó cũng tự phong ấn. Ngươi ở cái nơi bị phong bế như Lôi Châu này, đoán chừng cũng chẳng biết điều đó.”
Trì Ninh vịn tay vào tủ đứng dậy, phủi bụi bám trên váy áo, trên khuôn mặt xinh đẹp hé ra một nụ cười châm chọc.
“Ngươi thật sự cho rằng ta đến đây để dâng đồ ăn cho ngươi sao? Nếu không phải để ép ngươi ăn con rối ta tự tay làm, ta còn lâu mới phí lời với một thứ ghê tởm như ngươi.”
Con rối đó được nàng rót máu và linh lực của bản thân. Ban đầu nàng định dùng máu của Giang Lạc Thâm để chế tác, nhưng tên đó lại quá kỳ quặc, nếu con rối thất bại thì mọi công sức đều đổ sông đổ bể.
Cuối cùng nàng vẫn chọn từ bỏ ý định đó.
Thực Anh Quỷ vốn không phải người nữa, càng không phải quỷ hoàn toàn. Hắn ghét nhất là bị nhắc đến ngoại hình, hắn từng vì điều này mà gϊếŧ sạch những kẻ dám bàn tán sau lưng, cả những người có dung mạo xinh đẹp cũng không tha.
Vì vậy, tất cả cư dân trong thành này chỉ có thể sống dưới hình thức “quỷ”, giống như hắn.
Nghe Trì Ninh châm chọc, hắn càng thêm điên cuồng.
“Ta sẽ gϊếŧ ngươi!”