Chương 13

“Đi nhanh thế à? Chờ ta với!” Giang Lạc Thâm thấy Trì Ninh quay đầu bước đi, vội vàng gom đống linh thạch trên đất vào túi trữ vật rồi ba chân bốn cẳng đuổi theo: “Phía trước chính là Quỷ Tướng Thành, cô ôm cái hình nhân này tới đó làm gì vậy? Có gì cần giúp đỡ cứ nói một tiếng, ta đây cả đời tâm thiện ý lành, giúp người là niềm vui.”

Từng bước từng bước gây dựng mối quan hệ, quan tâm từ những điều nhỏ nhất mới là chìa khóa.

Trì Ninh đột nhiên hỏi: “Ngươi đến nơi này rồi, có từng nghĩ tới chuyện làm sao rời đi chưa?”

Giang Lạc Thâm đúng là có nghĩ tới, nhưng theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết thì... Đi theo nữ chính là đúng đắn nhất.

“Dĩ nhiên là đi cùng cô rồi. Cô chính là người được ta chọn. Muốn rời khỏi Lôi Châu phải qua Tế Đàn Hỗn Nguyên, nhưng cần có một chiếc chìa khóa. Ta nghĩ chiếc chìa này chắc chắn vẫn còn trong Lôi Châu, chỉ cần cô tìm được là có thể rời đi.”

“Ngươi biết chìa khóa ở đâu không?”

“Không biết.”

“...”

Trì Ninh liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:

“Ngươi không phải nói ngươi là con cưng của vận mệnh sao? Có khi không cần tìm, chìa khóa tự nó cũng bay tới tay ngươi đấy chứ?”

Giang Lạc Thâm cạn lời, mồ hôi túa ra:

“Ta thừa nhận... Lúc đó hơi chém gió một chút.”

Trì Ninh lộ ra vẻ mặt "ta biết ngay mà", khẽ hừ: “Lần sau muốn gạt người, ít ra cũng nâng cao cảnh giới của mình đã.”

Giang Lạc Thâm cảm thấy bản thân vừa bị nữ chính khinh bỉ thẳng mặt.

Làm người xuyên sách ở thời nay thật khổ.

Trì Ninh tuy đã biết được phương pháp rời khỏi đây, nhưng không có ý định đi tìm chiếc chìa khóa không rõ tung tích kia, trừ khi thực sự không thể vượt qua Lôi Hải.

Theo lời Hoa Nương, Tế Đàn Hỗn Nguyên có người trông coi, chỉ người nào được lựa chọn ở nội thành mới có tư cách lưu lại, mà kẻ đó hoặc là có tu vi rất cao, hoặc sở hữu năng lực đặc biệt.

Còn lại đều bị trục xuất khỏi nội thành, hoặc bị xử tử tại chỗ.

Từ ngoại thành muốn vào nội thành, gần như là điều không thể.

Bởi vì người trong nội thành chẳng bao giờ muốn chia sẻ tài nguyên cho kẻ từ bên ngoài.

Ngay cả Quỷ Chủ từng đạt đến Thiên Huyền Cảnh cũng bị nội thành đuổi ra ngoài kia mà.

Nếu nàng thật sự tìm được chìa khóa, cũng tuyệt đối không thể để rơi vào tay kẻ trong Tội Thành. Bằng không, họa sẽ lan khắp Cửu Châu, còn Lôi Châu sẽ chẳng còn là vùng đất bị phong ấn nữa.

Vừa đáp xuống đất, Trì Ninh đảo mắt nhìn quanh, thấy không có ai mới hơi yên tâm. Chờ thêm một lúc, cuối cùng cũng thấy Giang Lạc Thâm lề mề trèo vào.

Giang Lạc Thâm ngạc nhiên nhìn nàng: “Cô đang chờ ta à?”

Trì Ninh gật đầu.

Giang Lạc Thâm cứ tưởng cách làm của mình có tác dụng rồi, đúng là thành tâm luôn là vũ khí hữu hiệu nhất cảm hóa lòng người.

“Ta định dùng hình nhân này để đổi lấy thuốc chữa tổn thương linh mạch, nhưng chỉ e rằng mình nó vẫn chưa đủ để qua mặt hắn. Cho nên mục đích của ta... Là gϊếŧ hắn.”

Trì Ninh không tin bất kỳ ai trong thành này, kể cả là quỷ.

Hình nhân nàng dốc hết tâm huyết tạo ra kia, rất có thể sẽ làm bùng lên cơn sóng ngầm trong tòa thành tưởng như yên bình này.

Giang Lạc Thâm hỏi: “Vậy cô cần ta làm gì?”

Trì Ninh khẽ mỉm cười: “Trong thành này chỉ có quỷ, không có người. Ngươi hãy đóng giả làm một con quỷ, quan sát kỹ động tĩnh của Thành chủ, chờ ta thành công thì lập tức rời khỏi thành, chúng ta hội họp ở chỗ cũ.”

“Được.” Giang Lạc Thâm lập tức đồng ý.

Trì Ninh dẫn hắn luồn lách qua từng căn nhà xiêu vẹo chồng chéo trong thành. Tuyến đường vô cùng phức tạp, khiến Giang Lạc Thâm mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

“Tỷ tỷ, quỷ tỷ tỷ xinh đẹp!”

Đột nhiên, một giọng trẻ con mừng rỡ vang lên từ căn nhà đổ nát bên cạnh, một cậu bé mặt mũi lem luốc thò đầu ra từ cửa hang.

“Tỷ tỷ!”

Trì Ninh nhận ra là đứa bé hôm qua, theo lời Hoa Nương thì nó tên là Tiểu Đông.

Nàng bước tới hỏi: “Mẫu thân của đệ đâu?”

“Mẫu thân bị người ta bắt đi làm việc rồi, làm việc mới có cái ăn.” Đôi mắt Tiểu Đông sáng rực: “Hôm qua tỷ tỷ chạm vào đệ một cái là đệ không cảm thấy đói nữa. Đệ kể với mọi người mà họ không ai tin cả!”

Trì Ninh lúc này mới để ý trong phòng còn có hơn chục đứa trẻ lớn nhỏ khác, đứa nào đứa nấy mặt vàng như nghệ, người gầy guộc, ánh mắt hoảng sợ, chen chúc co mình nơi góc tường, không dám phát ra tiếng.

Tiểu Đông nắm lấy tay áo Trì Ninh, khẩn cầu: “Tỷ tỷ, tỷ có thể chạm vào đệ thêm lần nữa không? Hôm nay đệ lại đói rồi... Bọn họ cũng vậy, bọn tiểu quỷ mấy ngày nay chẳng có gì ăn cả...”

Hôm qua Trì Ninh dùng linh lực để giúp Tiểu Đông tạm thời không còn cảm giác đói. Nhưng hôm nay, nàng phải đi gặp Thực Anh Quỷ, tuyệt đối không thể hao tổn linh lực.

Nhưng khi đối mặt với đôi mắt đen lay láy đầy hy vọng của Tiểu Đông, Trì Ninh lại cảm thấy khó xử.

Đúng lúc ấy, một bàn tay thon dài vươn ra, một chiếc bánh bao trắng nõn to tròn hiện ra trước mặt Tiểu Đông, kèm theo một giọng nói dịu dàng dễ nghe:

“Ta có một cái bánh bao đây, ăn đi!”

Tiểu Đông từ trước đến giờ chưa từng thấy loại thức ăn này, cũng không biết bánh bao là gì, nhưng nghe ra là thứ có thể ăn được.

Ngay lập tức, cậu vươn tay chộp lấy bánh bao, há miệng cắn một miếng lớn. Mùi vị xa lạ chưa từng nếm qua khiến cậu bé ăn ngấu nghiến, chẳng mấy chốc đã ăn sạch không còn một mẩu.

Sự giúp đỡ kịp thời của Giang Lạc Thâm khiến Trì Ninh hơi thở phào nhẹ nhõm, sau đó nàng chỉ tay vào những đứa trẻ còn lại bên trong căn nhà đổ nát.

Nàng hỏi Giang Lạc Thâm bên cạnh: “Còn không?”

Giang Lạc Thâm lại lấy thêm mấy chiếc bánh bao, chủ động bước vào căn nhà, chia bánh cho lũ trẻ.

Những đứa trẻ khác thấy Tiểu Đông đã ăn, liền đồng loạt vây lấy Giang Lạc Thâm.

Bị chen lấn đến mức lảo đảo, hắn vội nói:

“Đừng chen, đừng chen, ai cũng có phần!”

Trì Ninh thấy cảnh tượng trước mắt, đã lặng lẽ quay người rời đi.

Cuối cùng cũng tạm thoát khỏi hắn rồi.

Nàng đổi hướng, lần theo địa điểm mà Hoa Nương chỉ đêm qua, đi tới trước một căn nhà. Nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, nàng giơ tay gõ mấy cái.

Tay vừa buông xuống, cánh cửa đã lặng lẽ mở ra.

Bên trong tối om chỉ có một ngọn nến yếu ớt đang le lói, bên cạnh là một chiếc ghế mục nát, ngồi trên đó là một người thân hình gầy còm như quỷ.

Cũng có thể nói là... Không phải người.

Cơ thể nhỏ bé cuộn trong chiếc áo bào đen xám, quanh thân tỏa ra khí lạnh rợn người.

“Lâu lắm rồi chốn này mới có người sống bước vào.”

Hốc mắt hắn trống rỗng, rõ ràng là đôi mắt đã bị khoét đi, chỉ còn lại hai cái hốc đen ghê rợn.

Chiếc mũi nhẹ khẽ động đậy, đột nhiên bật ra một tràng cười quái dị, khiến người nghe nổi da gà.

“Thịt non trẻ trung... Lại còn mang theo linh lực...”

Trì Ninh lập tức bước vào, lạnh nhạt nói: “Ta đến để đổi thuốc.”

“Thuốc!” Thực Anh Quỷ phát ra một tiếng ngắn từ cổ họng, lập tức hưng phấn lên: “Ngươi biết mình phải lấy gì để đổi chứ?”

“Trẻ sơ sinh chưa đầy tháng.”

Trì Ninh vỗ vỗ đứa trẻ trong lòng, ngay lập tức, con rối bằng gỗ phát ra tiếng khóc yếu ớt non nớt.

“Vật trao đổi ta đã mang tới, giờ phải xem ngươi có loại thuốc mà ta cần hay không.”