Chương 10

Thì ra hắn đã phi thăng thành tiên rồi.

Vậy nàng nhất định phải nhanh hơn nữa.

Trì Ninh lấy vòng ngọc ra đặt lên bàn: “Thuốc ở đâu?”

Hoa Nương vừa nhìn thấy vòng tay, hai mắt liền sáng lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào vòng cảm nhận linh lực chứa bên trong, xác nhận không sai mới nở nụ cười: “Thuốc trong thành đều bị tâm phúc của Quỷ Chủ trông coi. Người đó tên là Thực Anh Quỷ tu vi Hoàng Huyền Cảnh. Nếu ngươi muốn lấy thuốc từ tay hắn thì có một cách đơn giản nhất: Tìm một đứa trẻ chưa tròn tháng để đổi thuốc. Thực Anh Quỷ thích nhất là máu thịt trẻ con. Nếu ngươi có, nhất định hắn sẽ đổi.”

“Tiếc là suốt cả năm nay trong thành không có một đứa trẻ nào được sinh ra, không thì ta còn có thể giúp ngươi.”

Nói rồi nàng ta xoay người mở cửa sổ, giơ tay chỉ cho Trì Ninh một hướng.

“Ở đằng kia, nhớ kỹ vị trí. Đúng rồi, tuy Thực Anh Quỷ mù mắt, nhưng chưa ai qua mắt nổi cái mũi của hắn, đồ giả tuyệt đối không lừa được.”

Chờ Trì Ninh xác định xong vị trí, Hoa Nương đóng cửa sổ lại, thảnh thơi ngồi lại ghế, đeo chiếc vòng ngọc lên cổ tay.

“Quy củ trong thành đều do Thành chủ định ra, kẻ còn sống bắt buộc phải làm quỷ để thỏa mãn thú vui của hắn, trừ khi...”

Nói đến đây, Hoa Nương ngừng lại, quay sang nhìn Trì Ninh mỉm cười mà không nói gì.

Trì Ninh hiểu ý nàng ta.

Đáp: “Đổi một Thành chủ khác, đúng là một cách hay. Nhưng ai làm Thành chủ tiếp theo, không liên quan đến ta. Giữa ta và ngươi chỉ là giao dịch.”

Kẻ có thể sống sót trong nội thành Tội Thành, tuyệt đối không có người tốt thật sự.

Hoa Nương có vẻ tiếc nuối nói: “Vậy thì chúng ta có thể giao dịch thêm một lần nữa. Dù sao ngươi cũng không ra khỏi được Tội Thành, mà ở bên ngoài Tội Thành ngươi càng không thể sống sót. Ta thậm chí có thể giúp ngươi lấy thuốc.”

Hiện tại, nàng ta đang cần chiêu mộ một trợ thủ.

Trong mắt nàng ta, Trì Ninh rõ ràng là một lựa chọn không tồi.

“Không cần. Giao dịch đã kết thúc, phần còn lại là chuyện của ta.” Trì Ninh không hề do dự mà dứt khoát từ chối, nàng mở cửa chuẩn bị rời đi. Nhưng khi vừa bước một chân ra ngoài, nàng chợt dừng lại, quay người trở lại trước mặt Hoa Nương.

Hoa Nương tưởng nàng đã đổi ý: “Đổi ý rồi, muốn ta giúp ngươi sao?”

Chỉ thấy Trì Ninh đưa tay ra, lạnh nhạt nói: “Đưa ta một con dao găm, linh khí loại thường là được.”

Hoa Nương trầm mặc một lát: “Ngươi biết linh khí trong Tội Thành quý đến mức nào không?”

Đó là thứ mà ngay cả linh thạch cũng không dễ gì mua nổi!

Trì Ninh hơi nhíu mày, không ngờ Tội Thành lại nghèo đến thế, nhưng cũng không làm khó nàng ta: “Không có linh khí cũng được, dao găm bình thường cũng được.”

Hoa Nương nuốt lại những lời định nói, lấy ra một con dao găm gần như đã rỉ sét đưa cho nàng.

Trì Ninh từ chỗ Hoa Nương lấy được tin tức cần thiết, nhân lúc đêm tối rời khỏi Quỷ Tướng Thành, tìm một chỗ kín đáo gần đó để nghỉ ngơi.

Ngay cả dân thường trong thành, cũng không thể dễ dàng tin tưởng.

Lúc này nàng đang nắm chặt con dao găm, gọt một khúc gỗ trên mặt đất. Đối phương đã mù, thì phải nghĩ cách qua mặt được khứu giác của hắn.

Và nhất định phải lấy được thuốc trước khi Quỷ Chủ tỉnh lại.

Về phần nữ nhân tên Hoa Nương có thể giành được vị trí thành chủ hay không, Trì Ninh không hề muốn dính dáng.

Mục tiêu hiện tại của nàng là rời khỏi Lôi Châu. Chỉ khi rời khỏi phạm vi Lôi Châu, nàng mới có thể tu luyện tốt hơn.

Dưới sự hạn chế của thiên địa nơi này, cảnh giới cao nhất chỉ có thể đạt tới Thiên Huyền Cảnh. Huống hồ linh khí ở đây còn ô uế, dù có đạt tới Thiên Huyền Cảnh cũng khó tránh để lại thương tổn không nhỏ cho thân thể. Dù sau này có rời khỏi Lôi Châu, muốn đột phá lần nữa cũng sẽ rất khó khăn.

Ngay lúc Trì Ninh đang chăm chú gọt khúc gỗ, thì không xa phía sau lưng vang lên một trận xào xạc, giống như tiếng vải áo cọ qua cỏ cây.

Tay phải nàng xoay ngược mũi dao, thả nhẹ hơi thở, dùng tai xác định vị trí.

Khoảnh khắc tiếp theo, con dao găm trong tay liền phóng ra, lao thẳng về phía phát ra âm thanh.

Ngay lập tức vang lên một tiếng rên nặng nề, kế đó là âm thanh một vật thể nặng nề ngã xuống đất.

Trì Ninh đợi thêm một lúc không thấy có động tĩnh gì khác, vỗ vỗ bụi gỗ trên người rồi đứng dậy bước tới nơi phát ra tiếng động.

Khi vén đám cỏ ra, nàng liền thấy một đôi chân, tầm mắt dần dần dịch lên, là bộ y phục xanh quen thuộc, khuôn mặt đang nhắm mắt kia cũng vô cùng quen thuộc.

Là hắn.

Con dao găm nàng ném ra cắm trúng ngay tim hắn, máu đỏ nhuộm cả ngực áo.

Người này làm sao lại bám theo được?

Nghĩ đến chuyện người này không thể chết, lần này chắc cũng thế.

Trì Ninh ngồi xổm xuống, rút dao ra khỏi ngực hắn, liền thấy một làn ánh sáng màu lam nhàn nhạt bao quanh vết thương, đang từ từ chữa lành miệng vết.

“Thật đúng là gϊếŧ không chết, còn tưởng bắt được cái gì ăn được.” Trì Ninh hơi tiếc nuối, ánh mắt dời sang vết máu trên dao: “Phí của.”

Nhưng nếu người này có thể sống lại, nàng thật muốn xem thử hắn rốt cuộc sống lại thế nào.

Vì vậy nàng liền túm lấy một chân của Giang Lạc Thâm, kéo hắn đi.