"Cho qua?!" Ánh mắt Vệ Nhiễm Tự âm u, trong giọng nói kìm nén sự tức giận: "Lời nói một chiều của cậu ta mà cô cũng tin? Ông đây bị đánh vô ích à?"
“Tốt nhất cô Trương nên cân nhắc tình hình thực tế, suy nghĩ cho kĩ, đi lệch hướng rồi là khó trở lại như cũ lắm, phải không cô?"
Trương Lệ Quyên như ngồi trên đống lửa, trán đổ mồ hôi lạnh.
Việc này không còn là chuyện cô có thể quản nữa, đây là cuộc chiến ngầm giữa hai gia tộc, Trương Lệ Quyên run rẩy: "Vậy mời phụ huynh đi."
Vệ Nhiễm Tự không có ý kiến.
Trong mắt hắn ta, nhà họ Cận sẽ không quan tâm đến Linh Vụ. Cận Lương Cẩn như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, mẹ kế của Linh Vụ thì không phải là người dễ đối phó, chắc chắn càng không quan tâm cậu.
Hắn hớn hở nhướng mày, Linh Vụ chết chắc rồi.
Vệ Nhiễm Tự đan mười ngón tay vào nhau, khuỷu tay chống trên đầu gối, nghiêng người về phía trước: "Cho nó gọi trước."
Linh Vụ không có ý kiến: "Cô Trương, em có thể mượn điện thoại của cô không ạ?"
"Đương nhiên là được."
Trương Lệ Quyên đưa điện thoại cho cậu.
Linh Vụ nhanh chóng nhập một dãy số và bấm gọi. Chuông reo rất lâu, cậu cứ yên lặng ngồi, tay trái đặt dưới đùi, cúi đầu nhìn đầu ngón chân chờ điện thoại được kết nối.
Vệ Nhiễm Tự chế nhạo: "Linh Vụ mày đừng có gồng nữa, không ai bắt máy đâu, cầu xin tao đi, xin rồi tao tha cho."
Từ đầu đến cuối Linh Vụ không hề ngẩng đầu, vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn nhưng lại táo bạo bỏ qua lời nói của Vệ Nhiễm Tự.
Thấy cậu không để ý, Vệ Nhiễm Tự lại tức giận đến muốn nổ đầu.
Hôm nay không cho Linh Vụ một trận đủ đau thì hắn không mang họ Vệ!
Đến khi chuông reo sắp kết thúc, cuộc điện thoại đó mới được kết nối.
Đầu tiên là sự im lặng kéo dài vài giây.
Linh Vụ không chắc Cận Thiếu Ngu có bắt máy hay không. Em trai trong ký ức trưởng thành nhanh quá, không còn lẽo đẽo theo sau cậu gọi anh, đôi mắt yêu thương dần dần biến thành chán ghét, cũng không cần sự che chở của cậu nữa.
Mười năm đằng đặng đã cướp đi trái tim của hai thiếu niên chân thành.
Đầu dây bên kia, giọng nói của Cận Thiếu Ngu vang lên mang theo sự nóng nảy và khó chịu: "Nói."
"Alo." Linh Vụ ngẩng đầu liếc nhìn Trương Lệ Quyên và Vệ Nhiễm Tự, cậu chậm rãi mở miệng: "Em đừng cúp máy vội được không?"
"Có việc… Anh đánh người, hơi phiền phức chút, cô Trương nói muốn mời phụ huynh."
Cậu nói rất khẽ: "Em đến cứu anh nhé?"
Bên kia, Cận Thiếu Ngu im lặng hồi lâu, đóng nắp bật lửa lại, rũ mi, giọng điệu vừa ngông cuồng vừa lơ đãng: "Bảo anh mời phụ huynh, anh gọi điện cho tôi làm gì? Tôi là phụ huynh của anh sao?"
Cậu ta nghĩ Linh Vụ đã xóa số của mình rồi. Bởi vì ngay cả vào ngày sinh nhật của cậu ta, đối phương cũng không gọi điện thoại nói một câu chúc mừng sinh nhật.
Cậu ta rất kiên nhẫn như đang đợi một lý do, lý do mà Linh Vụ có thể tự nói ra.
Linh Vụ nghiêm túc nói: "Anh chỉ có mình em là em trai thôi."
Cậu nói rất nhẹ nhàng như tuyết rơi chậm rãi trong ngày đông, lại như liễu rủ trên mặt nước khiến cho lòng Cận Thiếu Ngu vừa ngứa ngáy vừa uất hận.
Ha, em trai.
Cận Thiếu Ngu nhìn ra xa, nói nhát gừng: "Linh Vụ, hóa ra anh cũng biết tôi là em trai anh cơ đấy?"
"Tút ——"
Điện thoại cúp máy.
Linh Vụ ngơ ngác cúi đầu.
Được rồi, nói chuyện không thành công.
Vệ Nhiễm Tự nhìn góc nghiêng khuôn mặt có vẻ thất vọng của Linh Vụ. Dù đối phương không mở loa ngoài nhưng từ nội dung đối thoại cũng hiểu được là cậu đã gọi điện cho Cận Thiếu Ngu.