Bùi Thừa Dận, một vị công tử vừa nhiều tiền vừa nhiều thời gian rảnh, bỗng dưng lại chạy tới một môn phái sa sút để làm đại sư huynh, mục đích chủ yếu dưỡng sinh, giải trí, sống một cuộc đời an nhàn. …
Bùi Thừa Dận, một vị công tử vừa nhiều tiền vừa nhiều thời gian rảnh, bỗng dưng lại chạy tới một môn phái sa sút để làm đại sư huynh, mục đích chủ yếu dưỡng sinh, giải trí, sống một cuộc đời an nhàn.
Cuộc sống vốn dĩ thong dong, lẽ ra có thể ngày ngày gió mát trăng thanh, ăn ngon ngủ kỹ.
Ai ngờ một ngày kia, hắn đứng trước bốn vị sư đệ sư muội, lại nghe thấy trong thân thể bọn họ vang lên tiếng “hệ thống”, tất cả đồng loạt hô cùng một câu:
[Nhiệm vụ của ngươi chính là khiến đại sư huynh thích ngươi.]
Từ hôm đó trở đi, Bùi Thừa Dận đành phải đối diện với những màn theo đuổi vụng về đến mức khiến người ta muốn trợn trắng mắt. Cuộc sống nhàn nhã của hắn coi như tiêu tan.
Đúng lúc ngày tháng càng thêm thê thảm, vị sư phụ chuyên gây phiền phức của bọn họ lại từ dưới núi nhặt về một tiểu sư đệ mới.
Người này tính tình lãnh đạm, mang mối huyết hải thâm thù, đối với chuyện tình ái lại dửng dưng không mảy may.
Bùi Thừa Dận trong đầu chợt lóe sáng, chẳng phải đây chính là tấm bia đỡ đạn trời ban cho hắn?
Từ đó, hệ thống bắt đầu phát nhiệm vụ mới cho đám sư đệ sư muội: [Nắm tay đại sư huynh.]
Bùi Thừa Dận lập tức kéo tay tiểu sư đệ Thi Bảo Nguyệt, trưng bộ mặt “xin lỗi tay ta bận rồi”.
Thi Bảo Nguyệt: “...”
Hệ thống lại tung ra nhiệm vụ: [Tạo cơ hội cùng đại sư huynh qua đêm.]
Bùi Thừa Dận xoay người một cái, dứt khoát nhốt bản thân mình cùng Thi Bảo Nguyệt vào một chỗ.
Thi Bảo Nguyệt: “...”
Làm hết một vòng như thế, kẻ động lòng lại thành chính là Thi Bảo Nguyệt.
Thi Bảo Nguyệt thông minh lanh lợi, giỏi nhìn rõ thời thế, chưa bao giờ tự đánh giá quá cao bản thân mình.
Trước khi rung động, y lạnh lùng dạy dỗ đại sư huynh của mình: “Cự tuyệt người khác có gì khó đâu? Lần sau bọn họ định chiếm tiện nghi, huynh chỉ cần ngoảnh đầu qua trái, rồi lại qua phải, lặp ba lần, không vui thì từ chối, đừng kéo ta vào rắc rối nữa.”
Sau khi rung động, lời y biến thành: “Ta sẽ không từ chối hắn. Cho dù hắn lúc nào cũng gây phiền toái thì đã sao, ta nhất định sẽ chạy tới cứu hắn.”
*
Công ngoài trắng trong đen x Thụ đen thui giả trắng.
Một kẻ vạn năm không chết, một kẻ che giấu thân phận cố nhân.
Ẩn tình bỗng hiện hóa ra cố nhân năm xưa, nay khoác da mới trở lại.
Không có cái gọi là “thiên sinh mãn cấp đại lão”, chỉ có thảm kịch phân chia lợi ích ngàn năm trước.
Tiểu kịch trường.
Thi Bảo Nguyệt: “Huynh không biết từ chối người khác sao?”
Bùi Thừa Dận: “Cũng không hẳn, chỉ là hơi khó nói thôi.”
Thi Bảo Nguyệt: “Vậy ta thích huynh, huynh phải ở bên ta.”
Bùi Thừa Dận: “Được thôi.”
Nhân vật chính: Bùi Thừa Dận × Thi Bảo Nguyệt.
Một câu tóm gọn: Trong nhà thì là phế vật, trên đường tu chân lại thành trụ cột.
Lập ý: Giữ lấy chân tình.
Ụa tui có thắc mắc, tại thấy truyện tag chủ công, v Bùi Thừa Dận là công hả sốp uiii