Hoàng hậu xưa giờ vẫn im lặng, rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Nhưng… gia thế của nàng ta có phải là hơi thấp không? Dù gì thì Cố Hiến cũng chỉ là một Tòng tứ phẩm Thiêm đô ngự sử.”
Trong hoàng cung, muốn sống được thì điều trong lòng nghĩ và điều miệng nói ra… tuyệt đối không thể giống nhau.
Hoàng đế nhướn mày:
“Cao hơn nữa thì có cao hơn được hoàng gia không?”
Hoàng hậu thế là không nói thêm nữa. Dù sao bà cũng đã nhắc rồi, hoàng thượng không để ý thì bà còn mừng nữa là!
Ngay sau đấy sẽ đến tiểu thư nhà họ Trương, vốn là người mà bà đã sớm nhắm sẵn làm chính phi cho con trai mình. Dù bây giờ vị trí chính phi không còn, thì vẫn còn vị trí trắc phi cơ mà?
Đó là “thiên sinh phượng mệnh” đấy! Dù thật hay giả, thì cứ đưa được vào viện của thái tử là xong!
Cố Uyển Ninh đành phải bị động quỳ xuống hành lễ tạ ơn, sau đó lại cùng các tú nữ khác rời khỏi đại điện.
Vừa thấy nàng đi ra, Tú Ngọc liền vui mừng chạy tới:
“Tiểu thư! Tiểu thư được lưu bài rồi phải không? Được lưu bài rồi phải không?!”
Cố Uyển Ninh uể oải đáp:
“Đi thôi, lát nữa toàn bộ tú nữ đều sẽ rời cung. Tiểu thư nhà cô không còn hơi sức mà nói nữa rồi.”
Ngày 13 tháng Sáu, các tú nữ đều xuất cung. Vài ngày sau, những người được lưu bài đều nhận được thánh chỉ ban hôn.
Những nhà vốn đã sớm có giao tình, chỉ coi cuộc tuyển tú lần này như hình thức, thì đương nhiên là vui mừng chuẩn bị hôn sự. Dù sao được ban hôn từ hoàng thượng cũng là chuyện hỷ đại sự.
Nhưng cũng có kẻ giận đến mức muốn xé tan cả thánh chỉ.
“Phụ thân! Không phải người đã nói con sẽ được làm chính phi của Thất hoàng tử sao? Tại sao bây giờ lại là làm Lệ phi của hoàng thượng?! Phụ thân, người đi nói với hoàng thượng đi! Nữ nhi không muốn nhập cung làm phi! Hoàng thượng già như vậy rồi, nữ nhi không muốn sống như quả phụ đâu!”
Bốp!
Một cái tát giáng thẳng vào mặt Trương Yên Nhiên.
“Câm miệng cho ta! Những năm nay thật sự là quá nuông chiều ngươi rồi, lời gì cũng dám nói ra miệng! Ngươi muốn cả nhà chúng ta chết sạch chắc?!
Người đâu! Đưa đại tiểu thư về phòng, trước khi nhập cung không cho phép rời phòng nửa bước!”
“Phụ thân! Nữ nhi không muốn! Người đừng nhốt nữ nhi lại mà! Người thương nữ nhi nhất mà! Mấy ngày nữa nữ nhi phải nhập cung rồi, sau đó không biết đến bao giờ mới được ra nữa… Người đừng nhốt nữ nhi mà…”
Thế nhưng, Trương thừa tướng sắc mặt lạnh như sắt, chẳng hề động lòng, chỉ lạnh lùng ra lệnh cho hạ nhân đưa nàng đi.
Trương phu nhân đứng bên cạnh không dám lên tiếng. Trong nhà này, bà thậm chí còn không có địa vị bằng con gái mình. Cùng tể tướng nửa đời, cũng chỉ sinh được một nữ nhi. Nếu không phải thầy tướng nói con gái bà mang “thiên sinh phượng mệnh”, thì vị trí phu nhân này e rằng sớm đã bị người khác thay thế rồi.
“Còn bà nữa, rảnh thì đi khuyên nhủ nó nhiều vào, đừng để nó gây chuyện trong cung. Hoàng thượng phong cho nó làm Lệ phi thì rõ ràng là thích cái mặt nó đấy!
Chỉ cần nó sớm sinh được hoàng tử, nói không chừng có thể ngồi lên vị trí kia!”
Hoàng thượng tuy đã ngoài bốn mươi, nhưng thân thể rất tốt, sống thêm hai mươi năm cũng không vấn đề gì.
Từ xưa đến nay, thái tử bị phế đâu phải ít?
Mà ông sớm đã không vừa mắt thái tử từ hai năm trước rồi.
Các hoàng tử lớn tuổi cả, nếu Yên Nhiên sinh được hoàng tử, tuổi tác sẽ là vừa đẹp.
Mà vị trí Thái hậu kia, cũng là “phượng mệnh” đấy thôi!
Trương phu nhân ấp úng đáp “vâng”, sợ bị mắng tiếp, cũng chẳng dám nán lại thêm, vội tìm cớ rời khỏi tiền sảnh.
Tại Cố gia, bầu không khí cũng u ám chẳng kém.
Cứ nghĩ là đã tránh được kỳ tuyển tú lần này, nào ngờ chỉ vì cú đỡ người của mình, mà con gái lại phải gả vào hoàng tộc. Cố Hiến hối hận đến muốn chặt luôn tay mình!
Hoàng thượng cường tráng như thế, ngã một cái thì có sao? Càng ngã càng khỏe thôi mà!
Con gái tuy làm chính phi của Lục hoàng tử, nhưng chỉ là kế thất – Lục hoàng tử đã có tới bốn thị thϊếp từ sớm, lần này tuyển tú còn được ban thêm hai người nữa.
Tình cảnh thế này, thật sự là quá thiệt thòi cho con gái ông.
Cố Uyển Ninh từ nhỏ đã sống tự do, sau này lại phải bị nhốt trong chiếc l*иg son của hoàng cung, nghĩ mà xót xa thay!
“Hay là… con giả chết đi?”
Cố Uyển Ninh mỉm cười an ủi cha:
“Phụ thân đang nói gì thế? Dù sao con cũng là chính phi của Lục hoàng tử, nữ tử rồi cũng phải lấy chồng. Con chỉ là không muốn làm thϊếp của hoàng thượng nên mới muốn tránh kỳ tuyển tú này, bây giờ đã làm chính thê thì còn gì để oán trách?”
Giả chết rồi, nàng sẽ không còn là Cố Uyển Ninh, cũng không còn là con gái Cố gia nữa, phải sống dưới một thân phận khác – điều đó, nàng không muốn!
Huống hồ, phụ nữ ai mà chẳng phải lấy chồng?
Sư phụ của nàng, người anh tuấn xuất trần như vậy, còn bảo sẽ tìm cho nàng một phu quân tốt để gả đi kia mà.
Lục hoàng tử dù bị thất sủng cũng là hoàng tử, tương lai chắc chắn sẽ được phong vương – nàng sẽ là vương phi, ăn sơn hào hải vị, mặc gấm vóc lụa là, đi đâu cũng có người hầu kẻ hạ, tiền hô hậu ủng, nếu hoàng thượng lại ban cho một phiên vương đất tốt, thì cuộc sống ấy chẳng phải là cực kỳ sung sướиɠ sao?
Cố mẫu ngồi một bên lặng thinh, không tham gia vào cuộc nói chuyện của hai cha con.
Chuyện đã đến nước này thì không thể làm trái.
Mà thời buổi này, có mấy người đàn ông không nạp thϊếp đâu?
Vợ chồng bà ân ái một đời đã là ngoại lệ, con gái làm chính phi, thật lòng mà nói, chỉ cần biết vun vén, cũng chưa chắc không có được hạnh phúc.
“Minh Hy, con đi bảo quản gia mang sổ sách trong nhà tới đây cho ta xem. Muội muội con sắp gả vào phủ Lục hoàng tử, sính lễ phải chuẩn bị cho đàng hoàng, không được quá đơn sơ.
Ngoài ra, gọi bà Ninh đến một chuyến, mẹ có chuyện cần dặn. Phải chuẩn bị vài tỳ nữ theo hầu muội con, Tú Ngọc đơn thuần quá, không thích hợp vào phủ hoàng tử.”
Hoàn cảnh Cố gia cũng chỉ tầm trung, muốn sắm một bộ hồi môn xứng đáng với chính phi hoàng tử thì quả thực không dễ.
Nhưng… nếu Cố gia đã muốn, thì không phải là không làm được.
Cố Minh Hy hơn muội muội bốn tuổi, cùng Cố Uyển Ninh đều thừa hưởng tướng mạo tốt của cha mẹ, phong thái ôn nhuận như ngọc.
Khi ở Tây Bắc, hắn đã thi đỗ tú tài từ rất sớm, nhưng chẳng ai biết huynh là hắn lại văn võ song toàn.
“Mẫu thân cứ yên tâm, việc chọn tỳ nữ, nhi tử sẽ lo cho muội muội.”
Cố Uyển Ninh cười cười – trước khi vào kinh, sư phụ đã bói cho nàng một quẻ, nói lần tuyển tú này nàng chắc chắn sẽ nhập cung. Cũng vì thế mà nàng mới tìm đủ mọi cách để né tránh.
Ai ngờ… lại vào cung theo cách này!
Sư phụ đúng là cố tình dọa nàng!
“Mẫu thân, chuyện tỳ nữ người không cần lo đâu. Lúc con về, sư phụ có chuẩn bị vài người cho con. Con nghĩ mình không cần dùng nên không mang theo, mai con đi đón là được.
Còn chuyện hồi môn thì đơn giản thôi, không cần phải so với các vương phi khác, đủ dùng là được rồi.”
Những năm qua theo sư phụ học tập, nàng cũng thu được không ít bảo vật. Trước khi vào kinh, sư phụ còn đưa cho nàng một đợt đồ nói là hồi môn chuẩn bị riêng.
Chẳng qua… nàng không định mang theo vào phủ Lục hoàng tử.
Đường đường là Lục hoàng tử, chẳng lẽ không nuôi nổi chính phi của mình sao?