Chương 3: Đỡ thánh giá

Lộ Thượng thư cúi gằm đầu thấp hơn nữa, chỉ sợ Hoàng thượng cũng kéo ông ra ngoài, đánh cho hai mươi trượng. Phải biết rằng tính tình đương kim Hoàng thượng nổi tiếng là nóng nảy, khi nổi giận lên, tự mình ra tay cũng chẳng phải chuyện chưa từng xảy ra!

Tên chết tiệt Cố Hiến này thật hại người không ít! Chuyện lớn đến vậy mà hắn chẳng hé ra một lời, khiến ông trở tay không kịp. Chưa biết chừng việc này còn liên lụy đến chính mình, nghĩ vậy mà tức đến muốn hộc máu!

Hoàng thượng thấy ông vẫn im lặng không nói gì, tuy rất tức giận nhưng cũng chưa đến mức tự tay ra tay với lão thần. Người dứt khoát hạ chỉ:

“Áp giải Trương Văn Tài vào Thiên lao, giao cho Tam Ty thẩm tra. Thần vương, đích thân ngươi dẫn người đến bao vây phủ Thị lang, không cho bất kỳ ai ra vào. Những chuyện còn lại đợi sau khi thẩm xong Trương Văn Tài rồi tính tiếp.”

Thần vương là huynh đệ của Hoàng thượng, lòng trung thành khỏi cần nghi ngờ. Giao việc này cho ông ta thì không còn gì yên tâm hơn.

“Thần tuân chỉ.” Thần vương bước ra tiếp chỉ, sau đó lập tức xoay người mang thánh chỉ đi làm việc.

Bên ngoài, hình phạt bằng trượng đã dừng lại. Hoàng thượng tiễn mắt nhìn Thần vương rời đi rồi xoay người định quay lại long ỷ ngồi xuống. Nào ngờ, vật đè giấy vừa ném trúng Trương Văn Tài khi nãy đã vỡ vụn, Người không để ý, vô tình giẫm phải một mảnh vỡ, thân mình lảo đảo, suýt nữa thì ngã lăn xuống đất.

Lý Trường Hải hét lớn: “Hộ giá!”

Ông lập tức lao về phía Hoàng thượng, nhưng trong lòng thừa biết chắc chắn là không kịp rồi.

Trong đám đại thần, một bóng người nhanh như chớp lao ra, tay nắm lấy cánh tay Hoàng thượng, tay kia đỡ nhẹ sau lưng Người. Cơ thể vốn đang đổ ngửa ra sau lập tức đứng vững lại.

Lý Trường Hải cảm giác như hồn vía mình bay mất, may mắn là không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. Ông nhanh chóng bước tới giữ chặt lấy tay Hoàng thượng. Hoàng thượng thì bị một phen hú vía, trái tim vẫn còn đập thình thịch. Nếu không nhờ Cố Hiến phản ứng nhanh, lần ngã này e rằng tránh không khỏi. Ngã đau thì thôi, mặt mũi còn mất sạch.

Lý Trường Hải lo lắng cho thân thể Hoàng thượng, liền sai tiểu thái giám truyền Thái y. Trong điện lập tức trở nên náo loạn. Các đại thần cũng tranh thủ lui ra ngoài, còn Lộ Thượng thư thì vì chuyện này mà tạm thời thoát được một kiếp!



Trong điện phụ của Triều Dương cung, sau khi Thái y rời đi, Lý Trường Hải hiếm khi mở lời nói giúp cho Cố Hiến:

“Hoàng thượng, hôm nay thật sự là nhờ có Cố đại nhân. Nếu không, để Long thể tổn thương, lão nô có chết cũng khó thoát tội.”

Tâm trạng Diệp Trọng Hoa vì lời ông nói mà cũng dịu xuống phần nào, lúc này mới có thời gian suy xét về Cố Hiến. Người này chắc chắn là có bản lĩnh, nếu không sao có thể từ một huyện lệnh thất phẩm ở chốn nghèo khổ Tây Bắc, trong vài năm leo lên chức tri châu ngũ phẩm. Lại bởi công trạng nổi bật mà được triệu hồi về kinh, phong làm ngự sử tòng tứ phẩm.

Hôm nay xem ra còn có chút thân thủ, phản ứng cũng nhanh. Mới vừa lên triều đã đắc tội với Thị lang bộ Hộ, chẳng phải là tự khiến phe phái đó coi hắn như cái gai trong mắt sao?

Không được! Người này, có tài, lại chẳng sợ đắc tội với ai, nhất định phải trọng dụng, hơn nữa là phải dùng cho thật tốt!

Nhưng cũng cần cho hắn một chút bảo đảm. Thăng chức thì tạm thời không được, bởi vì mới vừa được đề bạt, nếu giờ lại lập tức thăng hắn vì chuyện Trương Văn Tài thì chẳng phải là thưởng hắn mà là hại hắn.

“Ngươi cho người đi điều tra tình hình trong nhà Cố Hiến, tra xong lập tức hồi báo.”

Lý Trường Hải cúi người lĩnh mệnh, rồi lập tức lui ra phân phó cho thuộc hạ đi làm việc.

Chuyện Hoàng thượng đã dặn dò, sao có thể chậm trễ?

Đến lúc dùng bữa tối, toàn bộ tư liệu về Cố Hiến đã được trình lên trước mặt Hoàng thượng.

Diệp Trọng Hoa tỉ mỉ xem kỹ, khi thấy con gái trưởng của Cố Hiến cũng có tên trong danh sách tuyển tú lần này, trong lòng đã bắt đầu tính toán.

Ngày hôm sau là ngày chính thức tuyển tú, cũng là ngày Cố Uyển Ninh có thể rời cung. Tú Ngọc cảm thấy vô cùng ấm ức. Chỉ vì một câu của tiểu thư Thừa tướng mà tiểu thư nhà nàng liền bị tước quyền tham gia tuyển tú. Nàng cứ thấy tiểu thư nhà mình chịu thiệt thòi. Thế nhưng, vẻ mặt của Cố Uyển Ninh lại rất bình thản, bình thản thu dọn hành lý, sau đó đi theo tiểu thái giám dẫn đường rời khỏi Trữ Tú cung.



Tại Thể Nguyên điện, Hoàng thượng hiếm khi tự mình ngồi xét tuyển tú nữ. Thế nhưng lật đi lật lại quyển sổ nhỏ cũng không thấy tên Cố Uyển Ninh, con gái trưởng của Cố Hiến đâu, Người liền gọi Lý Trường Hải lại, thì thầm vài câu.

Lý Trường Hải cúi người lui xuống, chốc lát sau đã quay lại báo cáo.

Hoàng thượng mặt không biểu cảm, không ai nhìn ra được Người đang nghĩ gì, nhưng trong lòng lại chẳng bình tĩnh nổi.

Con gái của Tả tướng? Không hổ là truyền thuyết “trời sinh phượng mệnh”, còn chưa chính thức nhập cung mà hậu cung này đã bị nàng ta định đoạt rồi!

Giọng nói của Người mang theo chút lạnh lẽo: “Phái người đi đưa con gái của Cố khanh trở lại.”

Lý Trường Hải trong lòng khẽ run lên. Thánh thượng là đang bất mãn với đại tiểu thư họ Trương rồi! “Khởi bẩm Hoàng thượng, lão nô đã sai đồ đệ đi đón đại tiểu thư Cố gia rồi.”

Hoàng thượng hài lòng gật đầu. Lý Trường Hải đúng là rất đắc lực, có ông ta bên cạnh giúp đỡ, quả là đỡ bận tâm không ít.

Sự tương tác giữa hai người, Hoàng hậu, Quý phi, Đức phi đang ngồi phía trên đều thấy rõ. Có thể nói, từng lời nói, hành động của Hoàng thượng đều là đại sự đối với những người xung quanh. Thế nhưng, các nàng lặng lẽ quan sát hồi lâu vẫn không thể nhìn ra được điều gì từ biểu cảm của Hoàng thượng.

Cố Uyển Ninh vừa thấy cổng cung đã ở ngay trước mắt, chỉ cần bước ra ngoài là có thể tự do tung cánh giữa trời cao biển rộng. Nhưng sau lưng lại truyền đến một tiếng gọi vội vã:

“Cố đại tiểu thư, xin dừng bước!”



Nửa canh giờ sau, Cố Uyển Ninh – người chỉ còn một bước nữa là được tự do – bị nhét trở lại hàng ngũ tuyển tú. Chẳng bao lâu đã đến lượt nàng vào điện diện thánh.

“Ai là con gái của ngự sử tòng tứ phẩm Cố Hiến? Ngẩng đầu lên.”

Cùng bước vào điện với nàng còn có chín tú nữ khác. Nghe vậy, trong lòng ai cũng thầm căm hận. Con tiện nhân này vậy mà được Hoàng thượng nhớ mặt, chắc là sắp được giữ lại ban biển bài rồi!

Cố Uyển Ninh biết chắc chắn đã có biến cố gì đó mới bị thái giám đưa trở lại. Nàng cũng không còn dám kỳ vọng có thể tránh được lần tuyển tú này nữa. Dù sao, chọc giận Hoàng thượng rất có thể sẽ liên lụy đến người nhà.

Đang mải nghĩ ngợi lung tung thì phía trên truyền đến tiếng ho nhẹ. Cố Uyển Ninh lập tức khẽ ngẩng đầu lên.

Hoàng thượng nhìn rõ dung mạo nàng, hài lòng gật đầu: “Giữ lại bài*.”

*Bài: biển bài bằng gỗ khắc tên, tú nữ được chọn giữ lại sẽ có bài đặt trong hậu cung.

Quý phi khẽ lấy khăn tay che môi, mỉm cười nói: “Vị Cố tiểu thư này là người đầu tiên trong kỳ tuyển tú lần này được Hoàng thượng đích thân chỉ đích danh giữ bài đấy.”

Hoàng thượng sợ nàng ta lại nói ra điều gì dễ gây hiểu lầm, liền lập tức tỏ rõ ý định:

“Chính phi của Lục hoàng tử đã mất. Trẫm thấy cô nương này trầm ổn, liền ban hôn cho lão Lục.”

Quý phi trong lòng mừng rỡ. Ban đầu nàng còn tưởng Hoàng thượng để ý đến sắc đẹp của Cố Uyển Ninh, muốn thu vào hậu cung. Không ngờ lại là gả cho Lục hoàng tử làm chính phi. Xem ra, Hoàng thượng đúng là không thích Lục hoàng tử.

Bằng không, Người nên chọn cho Lục hoàng tử một nhà vợ có thế lực mới phải. Đằng này, cả hai đời chính phi đều thuộc dạng chẳng cao chẳng thấp, nàng thực sự có thể an tâm rồi.