Chương 37: Tiệm thêu

Hoàng thượng đắc ý phân phó:

“Lý Trường Hải, dọn cơm đi, trẫm đói rồi. Đúng rồi, tối nay nếu lục nhi có cho người đến, ngươi cứ trực tiếp dẫn vào, miễn để người khác nhìn thấy.”

Lý Trường Hải tức khắc vui vẻ lĩnh mệnh:

“Lão nô tuân chỉ! Lát nữa lão nô sẽ dặn kỹ, để Tiểu Lý Tử tự mình canh ngoài cửa, vừa có người đến là dẫn vào ngay, đảm bảo không để ai khác trông thấy. Lão nô lập tức đi truyền thiện cho hoàng thượng.”

Ối trời ơi, thật là hiếm thấy! Hôm nay hoàng thượng lại truyền thiện sớm, rõ ràng là bị món Phù Dung nhục phiến kia kí©h thí©ɧ vị giác rồi!

Hơn nữa, lục hoàng tử cuối cùng cũng thông suốt rồi, biết chủ động đến gần hoàng thượng, thật là không dễ gì!

Xem ra, cưới được người vợ tốt đúng là khác biệt, lục hoàng tử phi đúng là đứa con dâu hiếu thuận, hơn hẳn cái nhà họ Bạch kia… xì, so làm gì, đáng tát miệng!

Lục hoàng tử phi nói một câu không sai: hoàng thượng quả thật anh minh thần võ, mắt tinh như đuốc, từ bao nhiêu người chọn trúng họ Cố ban cho lục hoàng tử. Xem ra sau này lục hoàng tử cũng sẽ hạnh phúc lắm đây!

Thức ăn của hoàng thượng đã bị chia mất một nửa, nhưng vẫn là bày ra đầy một bàn. Lý Trường Hải phát hiện hôm nay hoàng thượng ăn dường như ít hơn thường lệ.

Thấy người buông đũa, Lý Trường Hải liền bước lên hỏi han:

“Hoàng thượng, chẳng hay các món này không hợp khẩu vị, hay là người không muốn ăn? Có cần lão nô mời ngự y tới không ạ?”

Hoàng thượng lườm lão một cái: “Không cần.”

Lý Trường Hải bị ánh mắt ấy lườm một cái liền như được khai ngộ: hoàng thượng là để bụng chờ ăn món mà lục hoàng tử sẽ đưa tới đó!



Lúc này, Diệp Hàn Du dẫn theo Cố Uyển Ninh rời khỏi quán Khách Tựa Vân Lai, đi thẳng tới tiệm thêu. Trước nay, Diệp Hàn Du chưa từng vào nơi như tiệm thêu, vốn dĩ là chốn phụ nhân thường lui tới, lần đầu bước vào, cảm giác khá mới mẻ.

Có một nữ tiểu nhị ra tiếp đón hai người, Cố Uyển Ninh liền lấy ra một tấm lệnh bài màu đen, đưa lên trước mặt nàng ta:

“Gọi Tống nương tử ra gặp ta.”

Tiểu nhị vừa thấy lệnh bài liền mắt sáng rỡ:

“Tham kiến đông gia! Mời đông gia vào trong, Tống nương tử đang ở hậu viện, ngài cứ đi thẳng vào là được.”

Cố Uyển Ninh khẽ đáp “Cũng được”, rồi dắt Diệp Hàn Du tiến vào hậu viện.

Trong tiệm bày đủ loại hàng thêu, còn hậu viện là chỗ các thêu nương làm việc. Ban đầu hoàng thượng ban cho nàng tiệm thêu này, lúc ấy trong tiệm chỉ có tám người, chủ yếu là nhận hàng ký gửi bán hộ, thu nhập ít ỏi, mỗi tháng lắm thì được hơn trăm lượng bạc, mà tám thêu nương cũng đã phải cực nhọc lắm mới lo được.

Sau khi nàng tiếp quản, liền tuyển thêm tám thêu nương nữa, lại đưa ra mấy mẫu thêu mới tinh xưa nay chưa từng có, còn đặc biệt đặt người chế tạo chỉ thêu riêng biệt. Thêu thành món lớn, sản phẩm làm ra màu sắc tươi đẹp bắt mắt, kiểu dáng mới lạ. Riêng tiền đặt hàng hai tháng qua đã thu về không dưới hai nghìn lượng, cộng thêm hàng thêu nhỏ bán chạy, buôn bán quả thực phát đạt gấp mấy lần trước.

Tống nương tử vừa nghe có động liền bước ra nghênh đón, trông thấy Cố Uyển Ninh thì vô cùng mừng rỡ:

“Đông gia tới thật là tốt quá, bức Quan Âm tượng lần trước ngài giao đã hoàn thành rồi. Tiểu nữ đang định sai người báo tin cho ngài đến xem thử thành phẩm có như ngài mong muốn không.”

[Vị công tử bên cạnh đông gia hẳn là lục hoàng tử rồi! Trời ơi, ta cũng có ngày được gặp hoàng thân quốc thích, thật đúng là ba đời tích đức mà! Hơn nữa lục hoàng tử đúng là tuấn tú, đứng bên đông gia thật là trai tài gái sắc, trời đất tác thành!]

Diệp Hàn Du không khỏi khẽ nghiêng người gần lại phía Cố Uyển Ninh, khóe môi cũng hơi cong lên. Vị nữ chưởng quầy này đúng là biết nhìn người, không tệ!

Cố Uyển Ninh không chú ý đến động tác nhỏ ấy, chỉ phân phó Tống nương tử:

“Vậy đưa ta xem đi… Thôi, ngươi cứ đem bức thêu đến đây là được.”

Trong phòng thêu toàn là nữ nhân, đưa Diệp Hàn Du vào trong không tiện, mà để chàng một mình ở ngoài lại càng không ổn, chi bằng bảo đem sản phẩm ra đây.

Tống nương tử vội vàng chạy vào phòng, chẳng bao lâu đã mang ra một hộp đỏ.

Bức Quan Âm này tuy không tính là hàng lớn, nhưng phải mất gần hai tháng mới hoàn thành, đủ thấy tâm sức bỏ ra không ít.

Cố Uyển Ninh nhận lấy hộp, mở ra xem.

Quan Âm trong tranh pháp mục rủ xuống, Phật dung nghiêm trang, tay cầm tịnh bình, ngồi trên đài sen, quả nhiên giống hệt như bức hình nàng đưa ra!

Điều quan trọng nhất là màu chỉ phối cực kỳ chuẩn xác, đúng với kỳ vọng của nàng. Không nhịn được, nàng liền khen:

“Thưởng cho người thêu bức này hai mươi lượng bạc. Về sau chưa có lệnh của ta thì không được thêu bức Quan Âm này nữa. Bản vẽ thêu ngươi phải thu lại, báo với các thêu nương, ai dám tự tiện thêu đem bán, trực tiếp đưa tới nha môn xử lý!”

Tống nương tử lập tức gật đầu đáp:

“Xin đông gia yên tâm. Các nàng ăn ở đều ở sau viện, hơn nữa đều đã ký tử khế, đông gia trả công hậu hĩnh, không ai dám làm bậy đâu ạ.”

Cố Uyển Ninh khẽ cười:

“Du͙© vọиɠ con người là vô tận. Khi đói, chỉ mong có cơm lót bụng; nhưng ăn no rồi, lại muốn ăn thịt!

Bây giờ bọn họ cảm thấy tiền công ta đưa là cao, một nữ nhân chỉ cần thêu một tháng đã nuôi đủ cả nhà sống một năm. Nhưng nếu có ngày họ biết một bức thêu nhỏ này đáng giá cả nghìn lượng, liệu họ còn không nảy sinh ý khác sao?”

Tống nương tử không nói gì nữa. Trong hậu viện, tiền công chia thành ba mức: ba mươi lượng, hai mươi lượng và mười lượng.

Như thêu bức Quan Âm này, cộng cả thưởng là bảy mươi mốt lượng trong hơn một tháng. Nhưng so với giá bán nghìn lượng, đúng là quá ít. Ai dám chắc sẽ không sinh lòng khác?

Cố Uyển Ninh an ủi:

“Ngươi cũng đừng lo quá. Lát nữa gom hết chỉ thêu còn dư đốt đi là được. Không có chỉ thêu, cho dù có thiên phú thần tay cũng không thể thêu ra giống y như vậy được.”

Thực ra chỉ thêu là đếm kỹ từng sợi, chỗ còn dư tuyệt đối không đủ để thêu một bức nữa. Nhưng nàng quen làm gì cũng nắm chắc trong tay, không thích xảy ra chuyện rồi mới chữa cháy.

Mà các thêu nương đều ký tử khế, cho dù có ai nguyện ý chuộc thân cho các nàng, không có chỉ thêu cũng bằng thừa.

Diệp Hàn Du nghe nói một bức Quan Âm bình thường mà bán được cả nghìn lượng bạc, không khỏi tò mò vô cùng, liền cầm lấy bức tranh ngắm kỹ.

Quả thực so với các bức họa trước kia chàng từng thấy, Quan Âm này có vẻ hiền từ hơn hẳn, đường kim mũi chỉ tinh xảo, mặt như thật, làn da mịn màng, tóc sợi nào ra sợi nấy. Nhưng chỉ thế thôi mà đáng nghìn lượng sao?

Không nghĩ ra, chàng liền hỏi thẳng.

Cố Uyển Ninh liền bật cười:

“Tống nương tử, đi lấy nến tới, rồi kéo rèm lại.”

Tống nương tử lập tức làm theo, kéo rèm che kín, tìm nến châm lửa.

Cố Uyển Ninh lúc này mới mở bức thêu ra, đích thân cầm lấy, đứng đối diện Diệp Hàn Du.

Ban đầu, cả Tống nương tử lẫn Diệp Hàn Du đều không hiểu nàng định làm gì, nhưng khi ánh nến sáng lên, soi rọi lên bức Quan Âm thì một kỳ tích xuất hiện.