Khi Cố Uyển Ninh tỉnh lại thì đã là sáng ngày hôm sau. Vừa mở mắt ra liền thấy Tú Ngọc đang ngồi một bên khóc rưng rức.
“Ngốc con, khóc gì chứ?”
“Tiểu thư, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Có đói không? Nô tỳ đi lấy chút gì đó cho người ăn.”
Cố Uyển Ninh nhướng mày: “Ăn không vội. Nói ta nghe, đã xảy ra chuyện gì? Đừng để ta phải hỏi đến lần thứ ba.”
Tú Ngọc thoáng hiện vẻ khó xử, nhưng lại không cãi nổi tính tình tiểu thư nhà mình, đành rụt rè đáp:
“… Tiểu thư, tư cách tham gia tuyển tú của người đã bị hủy bỏ rồi. Mama phụ trách dạy quy củ đã truyền lời, chỉ đợi người hồi phục là sẽ lập tức đưa người rời cung trở về phủ.”
Nàng sợ tiểu thư nghe xong không chịu nổi lại ngất thêm lần nữa, nên vẫn không rời mắt, chăm chăm dõi theo sắc mặt tiểu thư.
Cố Uyển Ninh nghe đến đây, trong lòng mừng rỡ, nhưng ngoài mặt lại không lộ vẻ gì: “Đi lấy đồ ăn đi, ta đói rồi.”
Tú Ngọc: … Chỉ vậy thôi à?
Nơi ở của các tú nữ trong cung không phải ai cũng có phòng riêng. Những người như Cố Uyển Ninh, chỉ là con gái của một chức quan tòng tứ phẩm, đều phải ở cùng rất nhiều tú nữ khác trong một gian phòng lớn. Trước kia, nàng vốn là cái gai trong mắt tất cả những người ở đây. Nhưng nay thì khác rồi.
Tú Ngọc vừa rời đi, một tú nữ trước kia từng khó chịu với Cố Uyển Ninh liền bước đến:
“Cho, cho cô này. Đây là điểm tâm ta cố ý để phần lại từ sáng, ăn tạm chút gì lót bụng đi. Tội nghiệp, sắp đến ngày tuyển chọn cuối cùng rồi, vậy mà ngươi lại gặp chuyện thế này… Đúng là… uổng phí một gương mặt đẹp.”
Lại có người tiếp lời:
“Ta cũng có để dành mấy miếng bánh quế hoa, đặt ở đây nhé. Nếu không chê thì ăn thử đi.”
Cố Uyển Ninh nhẹ nhàng đáp lời cảm tạ, muốn ngồi dậy khỏi giường nhưng lại cảm thấy đầu choáng mắt hoa, toàn thân vô lực, đành ngoan ngoãn nằm xuống.
“Chà… thân thể này thật không ra gì. Mới chỉ ngã xuống nước thôi mà đã bệnh đến mức thế này…”
Có tú nữ nhỏ giọng than:
“Ta thấy ngươi đúng là oan uổng thật đấy. Vị phượng hoàng kia đúng là quá kiêu căng! Nàng ta có thể hái hoa trong ngự hoa viên để trang trí phòng mình, còn chúng ta thấp hơn một bậc, hái một đóa cũng không được. Không chỉ thế, nàng ta còn vin vào cớ thân thể ngươi yếu nhược, không thể sinh con nối dõi cho hoàng thất, rồi ra tay khiến người ta rút thẻ tên của ngươi. Việc này, ai mà chịu nổi cơ chứ.”
Cố Uyển Ninh sắc mặt trắng bệch, chỉ im lặng lắng nghe, không nói thêm lời nào. May thay, các tú nữ cũng chẳng nói được bao lâu, vì sau bữa sáng họ còn phải theo các ma ma học quy củ. Chẳng bao lâu sau, trong phòng chỉ còn mình nàng.
Ngã xuống nước là thật, bệnh vì ngã nước cũng là thật, sắc mặt tái nhợt là thật, không muốn nhập cung càng là thật hơn nữa. Lại càng không muốn bị ban hôn cho một hoàng tử xa lạ, làm thϊếp không danh không phận. Cả đời nàng không muốn cùng nữ nhân khác vì một nam nhân mà tranh sủng đoạt tình, sa vào chốn hậu viện tranh đoạt lục đυ.c, ngày ngày sống trong tính toán lẫn nhau.
Nếu không phải vì không thể làm trái thánh chỉ, mà lần này còn là chỉ dụ yêu cầu tất cả nữ quyến nhà quan viên từ ngũ phẩm trở lên, ai đủ mười bốn tuổi đều phải nhập cung tuyển tú, thì giờ phút này nàng đã sớm theo chân sư phụ ngao du sơn thủy, sống cuộc đời tiêu dao tự tại rồi.
Nhưng thôi, giờ vậy cũng tốt. Đại tiểu thư họ Trương coi như đã giúp nàng một lần. Quả không hổ là tiên nữ hạ phàm, người đẹp tâm cũng tốt, giúp người lúc nguy nan. Nàng chỉ còn biết chúc cho Trương Yên Nhiên sau đợt tuyển tú này sẽ được thánh thượng sủng ái, độc chiếm hậu cung là được!