“Thịt vịt khi vào miệng thì da giòn, đáng tiếc là lúc ướp để thịt ngấm vị đã cho hơi nhiều muối, khiến nước trong thịt vịt bị mất đi, ăn vào kém mềm, hơn nữa vị hơi nặng. Ngoài ra, món Bát Bảo Hương Tô Vịt này cần dùng rượu, mà rượu ở đây rõ ràng chỉ là loại bạch tửu thông thường, kỳ thực phải dùng Thiệu Hưng hoàng tửu, rượu càng lâu năm làm món này càng ngấm vị hơn.
Ngoài mấy điểm ấy thì món này cũng coi như không tệ.”
Diệp Hàn Du nghe nàng vừa ăn một miếng đã bắt lỗi ra được ngần ấy điều, trong lòng càng thêm hiếu kỳ: “Nàng biết làm món Bát Bảo Hương Tô Vịt sao? Hay là trước đây từng ăn rồi nên so sánh được?”
Cố Uyển Ninh cười đáp: “Thϊếp chưa từng làm, nhưng quả thực đã ăn qua. Thϊếp có vị giác cực kỳ nhạy bén, chỉ cần là khác biệt chút ít cũng đều nếm ra được. Cho dù là món chưa từng ăn, chỉ cần nếm thử một miếng là có thể đoán được đại khái cách chế biến.
Đáng tiếc, thϊếp lại ‘tuổi trẻ đã gả’, nếu không vốn định mở chuỗi tửu lâu tại kinh thành để làm bà chủ to to ấy chứ.”
Diệp Hàn Du nghe mà nghẹn ứ trong lòng, cái gì gọi là “tuổi trẻ đã gả” chứ? Chẳng lẽ gả cho hắn là thiệt thòi cho nàng?
Dù thế nào hắn cũng là một vị hoàng tử, chẳng lẽ làm hoàng tử phi của hắn lại không bằng làm bà chủ tửu lâu?
Cố Uyển Ninh mẫn cảm nhận ra vị bên kia dường như không vui, nghĩ một chút rồi lập tức hiểu ra hắn đang bực cái gì, liền nhanh chóng bù lại:
“Không ngờ thϊếp vừa gả lại gả được một mối tốt đến thế. Hôm nào gặp phụ hoàng, thϊếp nhất định phải dập đầu tạ ơn thật tốt, phụ hoàng đúng là minh quân sáng suốt nhất thiên hạ!
Nếu không nhờ phụ hoàng ban hôn– à không, là nhờ phụ hoàng mắt sáng như đuốc, thϊếp ngay cả tư cách vào vòng tuyển chọn cuối cùng còn không có, thế thì lấy đâu ra cơ hội được gả cho gia? Ngay cả được gặp một lần cũng không có!
Gia đối xử với thϊếp tốt như vậy, chuyện gì cũng nghĩ cho thϊếp, ngay cả ra ngoài xem cửa hàng cũng nhớ đưa thϊếp đi xem chỗ mình, từ nay về sau chuyện mở tửu lâu làm bà chủ gì đó, thϊếp không nghĩ tới nữa đâu, thϊếp chỉ muốn cùng gia ăn ngon mặc đẹp, sống thảnh thơi làm một hoàng tử phi!”
Một ám vệ đang trốn nghe vụng lại rút ra quyển sổ tay nhỏ, dùng than vẽ ghi lại từng lời từng chữ mà hoàng tử phi vừa nói. Ước chừng lần này về hắn lại được thưởng, vì Lục hoàng tử phi quả là quá biết ăn nói!
Tâm trạng âm u của Diệp Hàn Du lập tức trở nên vui vẻ, gắp một miếng thịt gà hạt dẻ bỏ vào bát nàng: “Mau ăn đi, nguội rồi là không ngon đâu.”
“Đa tạ gia, gia cũng ăn đi.” Nàng cũng gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát hắn.
Cả hai tâm trạng đều rất tốt, cùng ăn sạch miếng thịt trong bát, chẳng ai để ý khi gắp cho nhau lại không dùng đũa chung, mà là đũa riêng của mình.
“Đúng rồi, nàng vừa nói suýt chút nữa không được vào vòng tuyển chọn cuối cùng, là sao? Trước kia sao chưa từng nói với ta?”
Chỉ cần nghĩ đến việc nếu nàng không được vào vòng đó thì người gả cho hắn đã là người khác, Diệp Hàn Du không khỏi cau mày.
Cố Uyển Ninh thở dài, trong bụng nghĩ: Trước kia chàng lúc nào cũng lạnh lùng, thϊếp nói được gì chứ?
“Chuyện đó đã là quá khứ, thϊếp không muốn nhắc lại. Gia cứ xem như chưa từng biết thì hơn. Bàn tán sau lưng người khác không phải việc quân tử nên làm.
Hơn nữa trong cung đã có phụ hoàng tọa trấn, yêu ma quỷ quái gì cũng chẳng thoát khỏi đôi mắt sáng như đuốc của ngài. Chúng ta phải thật hiếu thuận với phụ hoàng, bởi tất cả những gì chúng ta đang hưởng đều do phụ hoàng ban cho.”
Cố Uyển Ninh nói năng khéo léo tán tụng vị hoàng công công của mình, dù sao thì sau này nàng và Diệp Hàn Du có ăn nên làm ra hay sống lay lắt cũng đều dựa cả vào vị lão nhân gia ấy.
Ám vệ trong lòng thở dài một tiếng: Hôm nay thật sự mệt chết rồi, tay gần như không được nghỉ, Lục hoàng tử phi này có phải cố tình không vậy? Sao cứ nhắc đến hoàng thượng hoài? Quan trọng là, hôm nay nàng ấy nói câu nào cũng đáng ghi cả!
Cơm nước xong xuôi, Cố Uyển Ninh không quên ý định ban đầu của mình, chỉ vào món Phù Dung Nhục Phiến trên bàn nói:
“Gia, món Phù Dung Nhục Phiến này là món ngon nhất trong cả bàn, đáng tiếc phụ hoàng sống trong cung lâu ngày, không thể ra ngoài thưởng thức như chúng ta. Hay là chúng ta gói một phần cho phụ hoàng nếm thử nhé?”
Diệp Hàn Du: …Nói gì vậy? Phụ hoàng sao lại ăn đồ gói ngoài tiệm?
“Thôi bỏ đi, phụ hoàng chắc giờ cũng dùng bữa xong rồi. Với lại dù món này có ngon đi nữa, đưa vào cung thì cũng nguội mất, không hợp lắm.”
Diệp Hàn Du thầm thở phào. Nếu đem món ăn vào mà phụ hoàng không thèm động đũa thì Cố thị chẳng phải sẽ khó chịu lắm sao?
Ám vệ nào đó nghĩ thầm: Lục hoàng tử phi này không có thành ý gì hết! Miệng thì bảo gói đồ cho hoàng thượng, rốt cuộc chỉ là nói suông? Hoàng thượng cần mẫn, giờ này còn chưa dùng cơm trưa cơ mà!
Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn lại nghe thấy:
“Gia, thϊếp nghĩ ra rồi! Tối nay về cung, thϊếp sẽ tự tay làm một món Phù Dung Nhục Phiến, rồi để gia lén đưa cho phụ hoàng. Đừng để người khác thấy, như vậy cho dù phụ hoàng không thích ăn cũng không ai biết. Gia thấy thế nào?”
Diệp Hàn Du: Không thấy thế nào cả! Nàng không thể yên phận một chút được sao?
“Chỉ đưa một món thì có vẻ không được ổn lắm?”
Cố Uyển Ninh gật đầu: “Gia anh minh, đúng là không ổn lắm. Vậy thì thϊếp sẽ làm thêm hai món sở trường nữa, như thế là vừa đẹp.”
Diệp Hàn Du: …Gia có ý này sao? Gia có ý này sao? Trong hậu cung mỗi ngày đều có hàng đống nữ nhân đưa đồ ăn thức uống vào cho phụ hoàng, ngài còn chẳng buồn nếm thử, huống hồ chúng ta chả có chút thể diện gì trong lòng ngài, chen vào làm gì cho mệt?
“Cũng… được thôi, tay nghề của nàng đúng là không tệ.”
“Vậy ta mau đi thôi, đến xem tiệm thêu của thϊếp, rồi nhanh về cung, tuyệt đối không được lỡ việc đưa món cho phụ hoàng tối nay.”
Ám vệ nào đó lập tức ra hiệu bằng tay, lập tức có người thay vị trí hắn, còn hắn thì cất kỹ quyển sổ nhỏ, một đường phi ngựa trở về hoàng cung.
Vị quân vương anh minh vĩ đại mà người kia nhắc tới, quả nhiên vẫn chưa dùng cơm trưa, trên bàn ngự án là một đống tấu chương chưa phê xong. Thấy ám vệ về, hiếm khi ông ngẩng đầu nhìn một cái: “Nói đi.”
Ám vệ nhanh chóng đưa quyển sổ nhỏ cho Lý Trường Hải, rồi Lý Trường Hải dâng lên ngự án.
Hoàng thượng mở ra, xem hết ghi chép trong nửa ngày nay mà ám vệ viết lại.
Ám vệ len lén quan sát phản ứng của hoàng thượng, nhưng chỉ thấy… không phản ứng gì cả.
“Trẫm biết rồi, lui xuống nghỉ đi. Lý Trường Hải, chia nửa bữa trưa của trẫm thưởng cho hắn.”
Ám vệ cũng phải nghỉ ngơi ăn cơm, bọn họ làm việc theo ba ca. Đào tạo được một ám vệ không dễ, hoàng thượng cũng không muốn bọn họ đều “tuổi trẻ đã mất”.
Ám vệ lập tức vui mừng dập đầu tạ ân – nửa phần cơm của hoàng thượng đó! Vinh dự này đủ để khoe khoang với tất cả ám vệ khác rồi!
Hoàng thượng lật sang trang sau của quyển sổ nhỏ, rồi đưa cho Lý Trường Hải bên cạnh xem.
Chỉ hai ngụm trà sau, Lý Trường Hải đã cười tít cả mắt, không khép miệng nổi.