Lúc này giá thịt heo chỉ khoảng ba mươi đến ba mươi lăm văn một cân, mà ớt lại bán tới ba mươi văn một cân, đúng là giá cả cao ngất.
Thế nhưng, Cố Uyển Ninh lại nói:
“Hai ba ngàn cân vẫn còn quá ít, tiên sinh cứ việc thu mua liên tục, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, nhất là nên chọn loại đặc biệt cay.
Một khi tiệm của chúng ta khai trương, lượng tiêu thụ ớt nhất định sẽ tăng vọt, đến lúc đó giá ớt thể nào cũng bị đẩy lên, chi bằng chuẩn bị sẵn, lựa chọn giống tốt để tự trồng, khỏi để người ta nắm lấy yết hầu. Thiếu mất nguyên liệu quan trọng nhất, món ma lạt thang cũng không còn là ma lạt thang nữa.
Ngoài ra còn có ma tiêu và tư nhiên, tư nhiên còn gọi là an tức hồi hương hay dã hồi hương, cũng phải nhập từ Tây Nhung hoặc xa hơn nữa, nếu tìm được thì tiện thể mua về một ít. Càng nhiều càng tốt, giá có cao hơn chút cũng không sao. Có được hạt giống, chúng ta có thể tự trồng.”
Diệp Hàn Du nói:
“Trong danh sách nguyên liệu nàng viết trước đó ta không thấy có tư nhiên.”
Cố Uyển Ninh đáp:
“Đúng thế, bởi vì tư nhiên không dùng trong món này, mà để chế biến các món khác. Đợi sau khi gia mua về, thϊếp sẽ bảo Thu Cúc làm cho gia hai món, đến lúc ấy gia sẽ biết món có dùng tư nhiên ngon thế nào.”
Diệp Hàn Du tò mò hỏi:
“Tư nhiên, tên này ta còn chưa từng nghe, nàng học được từ đâu? Hơn nữa còn biết cả cách nấu?”
Cố Uyển Ninh mỉm cười:
“Gia không biết, sư phụ thϊếp năm xưa rất thích chu du bốn phương, kiến thức cực kỳ phong phú. Món ăn dùng tư nhiên này chính là do sư phụ thϊếp làm cho thϊếp ăn.”
Diệp Hàn Du trong lòng bỗng sinh hứng thú với vị sư phụ mà nàng nhắc tới, nghĩ sau này có cơ hội nhất định phải gặp một lần.
Tiếp đó, ba người bàn bạc định đoạt chuyện sửa sang cửa tiệm. Liên Thăng đối với xưởng chế biến phù bì mà Cố Uyển Ninh nhắc tới cũng vô cùng tò mò, hỏi mãi mới hiểu rõ được là thứ gì.
Đến trưa, Diệp Hàn Du nói:
“Chuyện tu sửa tiệm ngươi bắt đầu làm ngay, còn cái nồi nấu ma lạt thang mà chủ tử ngươi nói, cũng lập tức chuẩn bị cho ta, có gì không hiểu thì đến nha môn tìm ta.”
Liên Thăng vội vàng đáp ứng, chờ hai người rời đi liền bắt tay vào làm việc.
Hắn đèn sách khổ học hơn mười năm, ban đầu chí lớn là đỗ đạt công danh. Sau này, bị người hãm hại trong kỳ thi xuân, tình cờ được Lục hoàng tử cứu, từ đó quyết ý đi theo. Hắn vốn tưởng bản thân chỉ là một mưu sĩ bình thường bên cạnh Lục hoàng tử, không ngờ mấy hôm trước lại bị gia ném cho ba tờ khế đất, rồi lập tức biến thành quản sự.
Sĩ nông công thương, thân phận thương nhân là thấp nhất. Nhưng hôm nay sau cuộc đối thoại với phi tử của Lục hoàng tử, hắn lại cảm thấy việc kinh thương cũng là chuyện thú vị.
…
Diệp Hàn Du đưa người từ tạp hóa ra ngoài, liền phân phó xa phu đến tửu lâu nổi danh nhất kinh thành: Khách Tựa Vân Lai.
“Trước đây nàng từng tới nơi này chưa?”
Cố Uyển Ninh ngồi trong nhã gian lầu hai, nghe vậy lắc đầu:
“Chưa từng, đây là lần đầu.”
Diệp Hàn Du nói: “Vậy thì đúng dịp, đồ ăn ở đây không tệ, nàng nếm thử xem.”
Hắn gọi tiểu nhị tới, điểm sáu món nổi tiếng của quán, lại gọi thêm một bình Bích Loa Xuân.
Cố Uyển Ninh nhìn xuống phố từ cửa sổ. Nàng hôm nay luôn mang mạng che mặt, nhưng khí chất đặc biệt kia vẫn không cách nào che lấp. Đôi mắt như nước mùa thu lặng lẽ quan sát người đi đường phía dưới. Đợi khi tiểu nhị bưng trà lên, Diệp Hàn Du đích thân đóng cửa sổ lại.
“Gia đóng cửa làm gì vậy?” Cố Uyển Ninh khó hiểu hỏi.
Diệp Hàn Du liếc nhìn mạng che mặt trên mặt nàng, rồi nhắc nhở:
“Uống trà đi. Bên ngoài có gì đẹp mà nhìn?”
Cố Uyển Ninh: “…”
Đây là… sợ người ta nhìn thấy dung mạo nàng sao?
Có phải… hơi bá đạo quá rồi không?
“Thϊếp chỉ tiện thể nhìn một chút, xem bên dưới có tiệm nào đang sang nhượng không.”
Diệp Hàn Du hỏi lại:
“Muốn nhiều tiệm vậy để làm gì? Gia nhớ hoàng thượng cũng từng ban cho nàng một cửa hàng, nàng dùng làm gì rồi?”
Cố Uyển Ninh đáp:
“Tiệm đó vốn là hiệu thêu, lại cũng đang ăn nên làm ra, thϊếp chẳng đυ.ng vào, cứ để đó tiếp tục bán thêu phẩm.”
Diệp Hàn Du không nói gì, hắn nghĩ Cố thị tất nhiên không thể tiếp nhận tiệm mà không thay đổi gì. Hơn nữa dù là được hoàng thượng ban thưởng, cũng không thể là cửa hàng đang làm ăn cực kỳ phát đạt – dù sao, hắn đâu có được sủng ái!
Hắn cảm thấy, nên tìm thời gian đến hiệu thêu của Cố thị xem thử.
“Chiều nay còn thời gian, nàng có muốn ghé hiệu thêu một chuyến không?”
Cố Uyển Ninh vui mừng nói: “Muốn chứ, vậy thϊếp xin cảm tạ gia trước.”
Thấy nàng thật lòng cao hứng, Diệp Hàn Du cũng cong môi cười nhẹ:
“Nàng vui là được.”
Vì đang giữa trưa, Khách Tựa Vân Lai đang vào giờ đón khách đông nhất nên món ăn đợi khá lâu mới mang lên. Tiểu nhị trước đó dọn lên bốn món điểm tâm để khách lót bụng. Cố Uyển Ninh tháo mạng che mặt, nếm thử mỗi món một chút rồi không động đũa nữa.
Diệp Hàn Du trước đây từng ăn điểm tâm ở đây, lúc đó thấy cũng ngon, nhưng từ sau khi được nếm điểm tâm ở nhà bếp chính trong chính viện, thì những món của người khác hắn chẳng còn hứng thú.
Cố Uyển Ninh thở dài:
“Giờ thϊếp thật sự muốn mua một tiệm rồi, chẳng nói gì nhiều, chỉ cần Thu Cúc tùy tiện làm vài món điểm tâm thôi cũng chẳng lo không bán được.”
Diệp Hàn Du liền cảm thấy ngực như bị nghẹn. Nhìn kìa, lời nàng nói là lời con người có thể nói ra sao?
Từ sau khi mẫu phi qua đời, hắn sống luôn trong cảnh chật vật, lúc còn nhỏ thì không thể ra khỏi cung, muốn gì cũng vô ích. Khi lớn hơn có thể ra ngoài thì lại không có vốn trong tay. Rồi cưới Bạch thị xong, trong ngoài chuyện vụn vặt rối ren, hắn căn bản không còn tâm trí lo liệu gì khác. Khó khăn lắm mới có được hai tiệm, nhưng lại chẳng biết làm sao để kinh doanh…
Vậy mà nàng lại nói: tỳ nữ dưới tay nàng, tùy tiện làm hai món điểm tâm cũng không lo ế?
Đúng là người no chẳng hiểu người đói!
Nhưng mà, Cố thị đã nói vậy, hắn cũng lưu tâm. Nếu thật có người sang nhượng cửa hàng, hắn cũng không ngại mua thêm. Dù sao thì… có tiền mà không kiếm mới là đồ ngốc.
Cửa phòng lại bị đẩy ra, tiểu nhị bưng món ăn tiến vào, chỉ là Diệp Hàn Du phát hiện ánh mắt tên tiểu nhị kia vừa vào đã dán chặt lên mặt Cố Uyển Ninh. Hắn không vui, khẽ hắng giọng một tiếng.
Tiểu nhị biết mình thất lễ, vội vàng thu mắt về, dọn xong món liền cúi đầu lui ra ngoài.
Đợi cửa phòng đóng lại, tiểu nhị kia không nhịn được ôm lấy trái tim đang đập thình thịch:
“Mẹ ơi! Đây là lần đầu ta thấy một nữ tử đẹp đến thế. Nói gì mà trưởng nữ họ Trương dung mạo khuynh thành, so với vị phu nhân bên trong kia… thôi, không so nữa còn hơn.”
Rõ ràng nàng mặc không hề sang trọng, cũng không điểm phấn tô son, nhưng lại khiến người ta cảm thấy – tiên nữ chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.
…
“Thử xem đi, món vịt tám bảo giòn hương, gà hầm hạt dẻ ở đây rất nổi tiếng ở kinh thành đấy.”
Cố Uyển Ninh gắp một miếng thịt vịt nếm thử. Diệp Hàn Du thấy nàng không có phản ứng gì, cứ như ăn đại một miếng cháo kê ở nhà, liền tò mò hỏi: “Thế nào?”