Chương 33: Vui mừng còn không kịp

Là thân phận thϊếp thất, nếu không biết tranh sủng, vậy chỉ có thể nói trong lòng họ không có gia. Chẳng lẽ gia lại hy vọng những nữ nhân ấy trong lòng không có mình?

Nhưng mặc kệ trong lòng nghĩ gì, lời nói ra miệng vẫn vô cùng cung kính:

“Gia yên tâm, thϊếp đều nghe theo gia!”

Thấy nàng ngoan ngoãn, khóe môi Diệp Hàn Du lập tức cong lên.

Nghĩ một chút, hắn gọi Tô Mộc đến:

“Ngươi đi, bảo Liễu Tiêm Tiêm chuyển đến chỗ ở của Giang thị. Nói với nàng, tối nay gia sẽ đến gặp.”

Cố Uyển Ninh nhớ lại nơi ở của Giang thị, là gian phòng phía tây, lại còn là gian phụ. Phòng vốn dĩ không lớn, nay thêm Liễu Tiêm Tiêm chuyển đến, chỉ cần vén rèm là có thể giáp mặt. Hình như Lý thị cũng ở gian phụ phía tây, ba nữ nhân ở cùng một chỗ, thật náo nhiệt.

Tô Mộc lập tức ngẩng đầu liếc nhìn rồi nhanh chóng cúi xuống:

[Gia bị gì rồi sao? Ngay trước mặt Chính phi mà nói muốn đi sang phòng nữ nhân khác, Chính phi chắc chắn sẽ tức giận mất thôi!]

Nghe được tiếng lòng của Tô Mộc, Diệp Hàn Du theo bản năng nhìn sang Cố Uyển Ninh, chỉ thấy nàng vẫn mỉm cười nhè nhẹ, dường như lời vừa rồi hắn nói, nàng căn bản không nghe thấy.

Diệp Hàn Du bất chợt sinh ra vài phần hiếu kỳ, nhịn không được hỏi:

“Nàng nghe gia muốn đến phòng người khác, sao không giận?”

Cố Uyển Ninh nghi hoặc nói:

“Thϊếp sao phải tức giận? Thϊếp vui còn không kịp! Gia làm gì cũng không giấu thϊếp, hôm qua mới dặn thϊếp đừng để ý tới Liễu cô nương, rõ ràng là nàng ta có vấn đề.

Tuy thϊếp ngu dốt, nhưng cũng biết gia thông minh sáng suốt, tuyệt đối không thể có quan hệ gì với nàng ta!

Gia ôm chí lớn, còn đặc biệt để Tô công công truyền lời, hẳn là có dụng ý sâu xa. Thϊếp chỉ cần ngoan ngoãn quan sát, không gây thêm phiền phức cho gia là được.

Tất nhiên, nếu gia có chỗ cần dùng đến thϊếp, xin cứ phân phó, dẫu thϊếp có dở đến đâu, cũng tuyệt đối không làm trễ nải đại sự của gia.”

Tô Mộc: [Ây da trời ơi, Chính phi có phải quá thông minh rồi không? Vừa mở miệng đã định tội cho Liễu cô nương, gia cho dù có thế nào cũng tuyệt đối không dám động tới nàng ta nữa. Nếu không thì đâu phải thông minh mà là ngốc nghếch rồi!

Ngay cả Giang thị với Lý thị trong viện đó, cũng bị vạ lây, gia cũng không động tới đâu, dĩ nhiên, trước nay gia cũng chẳng từng động đến.]

Lúc này Diệp Hàn Du cảm thấy hả lòng hả dạ vô cùng. Cái tên chết tiệt Tô Mộc còn nói hắn ngốc, kết quả thì sao, Cố thị thật sự nở mày nở mặt cho hắn! Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng lòng tin vào hắn đã vượt xa bất kỳ nữ nhân nào khác!

“Hôm nay nàng đoán xem, vì sao Gia lại để họ Liễu dọn sang viện Giang thị?”

Cố Uyển Ninh khẽ vuốt chiếc nhẫn trên tay, lòng khẽ chuyển vài vòng. Những ngày qua quan sát, Diệp Hàn Du không phải kẻ cổ hủ. Nàng nói muốn xem cửa hàng, hắn gần như không suy nghĩ đã đồng ý. Hắn sẵn sàng cho nàng biết chuyện ngân phiếu, điền trang, còn hai lần nhắc nhở nàng đề phòng nữ nhân hậu viện, đủ thấy hắn cũng quan tâm nàng.

Nàng cảm thấy, đối với một nam nhân không háo sắc (nàng gả vào bao lâu rồi, hắn chưa từng nghỉ lại viện nào của thϊếp thất, ở chính viện cũng chỉ có lần trúng thuốc kia… ngoài việc nàng dùng tay giúp hắn… chứ không làm gì khác; nam tử hai mươi tuổi chính là lúc tràn đầy tinh lực, hắn làm được như vậy, quả thật có thể gọi là không háo sắc), hắn đã quan tâm nàng, những chuyện kín đáo cũng không giấu nàng, vậy nàng… có thể cho hắn thấy một chút con người thật của mình được không?

“Gia vừa rồi nói, nữ nhân hậu viện tâm cơ quá nhiều, lại bảo thϊếp ít tiếp xúc với họ. Sau đó liền sắp xếp cho Liễu cô nương dọn tới viện Giang thị. Thϊếp cả gan đoán rằng, gia tuệ nhãn như đuốc, chắc chắn đã nhìn ra điều gì đó, nếu không đã chẳng lấy Cao Trắc phi làm cớ để phạt tất cả người còn lại.

Cho nên, ngoài Cao Trắc phi và Liễu cô nương, Giang thị chắc chắn cũng có vấn đề, đúng không?

Gia muốn để hai người kia đấu đá lẫn nhau, lại sợ bọn họ liên thủ hãm hại thϊếp, nên cố ý để lại lời nhắn, thêm chút dầu vào lửa.”

Nói đến đây, trong mắt Cố Uyển Ninh tràn đầy cảm kích và sùng bái nhìn người bên cạnh:

“Thϊếp, cảm tạ gia! Vì thϊếp mà gia đã chịu thiệt thòi rồi.”

Diệp Hàn Du chỉ cảm thấy trong lòng nóng hẳn lên. Trước kia là hắn sai, còn tưởng Cố thị đối với hắn vô tình. Nhưng giờ nhìn lại, hoàn toàn không phải như vậy! Cố thị rõ ràng là chân thành tha thiết với hắn, chỉ là trước kia nàng quá dè dặt, chưa từng biểu lộ ra ngoài thôi!

Chỉ là lúc này nàng có hơi táo bạo quá không? Ngay trước mặt hạ nhân mà dám dùng ánh mắt nóng rực đến thế nhìn hắn, không sợ người ta chê cười sao!

Liếc mắt nhìn Tô Mộc chướng mắt bên cạnh, hắn liền nhấc chân đá một cái:

“Chết tiệt, còn không mau đi làm việc! Lát nữa gia còn phải đưa chủ tử nhà ngươi ra ngoài, dám làm chậm trễ chuyện của gia, cẩn thận gia phạt ngươi…”

Tô Mộc lăn một vòng rồi chạy vội đi…

[Ây, nô tài không có nhân quyền à… hở tí là bị đá!]

Diệp Hàn Du: … Đá còn nhẹ!



Phi tử hoàng tử gả vào cung thì không dễ gì ra ngoài, nhưng nếu có nam nhân đi cùng thì lại khác. Sau khi kiểm tra thẻ bài xuất cung, Diệp Hàn Du liền dẫn người rời cung, ngồi lên cỗ xe ngựa đã chờ sẵn ngoài cổng từ sớm.

Hôm nay Cố Uyển Ninh chỉ mang theo Hồng Mai và Thanh Trúc, hai nha đầu tuy trầm ổn nhưng cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, biết được có thể ra ngoài cung thì tâm tình rõ ràng phấn khởi thấy rõ.

Bên ngoài xe nhanh chóng trở nên náo nhiệt, Cố Uyển Ninh không nhịn được vén rèm lên nhìn ra ngoài, tiếng rao hàng của tiểu thương nối tiếp không dứt:

“Gia, còn bao lâu nữa đến nơi ạ?”

Diệp Hàn Du buông quyển sách trong tay xuống, theo tấm rèm được vén lên nhìn ra ngoài một cái, rồi nói:

“Sắp rồi.”

Hai cửa hàng Trần vương giao cho hắn đều là nơi đã được chọn kỹ, vị trí không tồi, chỉ là một tiệm tạp hóa làm ăn không thuận, lãi lời chẳng bao nhiêu.

Xe ngựa nhanh chóng dừng lại, Diệp Hàn Du bước xuống trước, sau đó khẽ đỡ tay Cố Uyển Ninh.

Một nam tử áo xanh trong tiệm bước ra nghênh đón:

“Gia, ngài tới rồi.”

Người kia hành lễ rất cung kính.

Diệp Hàn Du chỉ vào người đó giới thiệu với Cố Uyển Ninh:

“Hắn là Liên Thăng, hiện tại hai tiệm này đều do hắn quản lý.”

Trước khi xuống xe, Cố Uyển Ninh đã đeo mạng che mặt, chỉ liếc mắt một cái rồi quay đầu đi, khẽ “Ừm” một tiếng, xem như đã biết.

Sau đó, nàng đứng ngoài cửa tiệm quan sát hai lượt.

Liên Thăng tự nhiên biết nữ tử đứng bên cạnh Gia là ai, nhưng hắn không dám nhìn thêm một cái, mí mắt cũng không dám nhấc lên.

Diệp Hàn Du cảm nhận được suy nghĩ trong lòng hắn, liền tăng thêm vài phần hài lòng – hắn thích những kẻ biết quy củ!

Tên tiệm là “Phúc Lai Tạp Hóa”, ừm, nghe cũng thuận tai, chỉ là hai bên trái phải đều là tiệm cùng loại, không chỉ vậy, Cố Uyển Ninh mắt tinh, đứng hơi chếch ra giữa đường, tùy tiện đã thấy bốn năm tiệm tạp hóa.

Ngoài ra còn có rất nhiều tiệm nhỏ khác nhau, người qua lại trên phố rất đông, nhưng đa phần đều là dân thường, rõ ràng cả con phố này đều buôn bán sinh ý với người bình dân.

Xem qua một lượt, Cố Uyển Ninh liền bước vào trong tiệm.

Vì là tiệm tạp hóa nên bên trong bày khá nhiều kệ hàng, trên đó là rổ rá, nồi niêu xoong chảo, các loại gia vị. Cạnh cửa là mấy bao tải, chủ yếu là các loại ngũ cốc tạp, còn có hai bao nấm khác nhau. Nói chung, hàng hóa đúng là đủ thứ tạp nhạp.

Cửa hàng nhìn không nhỏ, nàng còn dùng chân đo thử một chút, khoảng hơn bảy mươi thước, chiều ngang khoảng ba mươi hai thước.