Quả nhiên đàn bà trong hậu viện đều rất thính tai, vừa biết đêm qua Diệp Hàn Du ngủ lại chính viện, hai người vừa dùng xong bữa sáng không bao lâu, các nàng đã ăn diện lộng lẫy kéo nhau tới vấn an.
Khi đối mặt với đám nữ nhân này, khí chất trên người Diệp Hàn Du rõ ràng thay đổi, vẻ mặt vốn thản nhiên cũng trở nên lạnh lẽo. Rất tốt, trừ Lâm Kinh Yên, những người khác đều đến. Tất nhiên, nữ nhân tên Liễu Tiêm Tiêm kia thì bị hắn tự động xem như không tồn tại.
Vừa bước vào, năng lực đọc tâm của hắn lại khởi động.
Cao trắc phi: [Mấy ngày không gặp, gia hình như càng thêm tuấn tú.]
Lý thị: [Hôm nay trang điểm của ta chắc không có vấn đề gì chứ, y phục cũng ổn rồi, không biết gia có thích không?]
Tôn Thu Vũ: [Đám không biết xấu hổ này, rõ ràng đều đã già, còn trang điểm lòe loẹt dụ dỗ gia. Hôm nay dù thế nào ta cũng phải kéo gia về viện ta, vào phủ mấy tháng rồi mà ta còn… Nói ra cũng thật mất mặt!]
Triệu thị: [Thật lời cho Cố thị, rõ ràng ta cũng đâu thua kém gì, tại sao gia lại không bước chân vào phòng ta một lần?]
Giang thị: [Vào hậu viện của gia lâu như vậy, vậy mà gia vẫn chưa từng liếc mắt nhìn ta một lần, ta thực sự khiến gia chán ghét đến thế sao? Nếu không lại gần được gia, ta làm sao hoàn thành nhiệm vụ của chủ nhân?]
Diệp Hàn Du thật không ngờ, trong hậu viện của mình vậy mà lại có cả tai mắt của kẻ khác. Nếu không có năng lực đọc tâm, sao hắn có thể biết được những nữ nhân do chính phụ hoàng ban tặng, sau lưng lại còn có người khác nhúng tay?
Ánh mắt đảo qua từng người một, giọng nói của hắn lạnh như băng:
“Sáng sớm các ngươi kéo nhau đến chính viện làm gì?”
Vốn đang vui vẻ vì được gặp phu quân, Triệu thị lập tức thấy khó chịu vì câu hỏi ấy.
[Cố thị là nữ nhân của gia, chẳng lẽ mấy người chúng ta không phải? Dù chỉ là thϊếp, chúng ta cũng có quyền gặp phu quân mình chứ? Dựa vào đâu mà gia chỉ ngủ ở viện của chính phi, còn chúng ta thì ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái?]
Diệp Hàn Du nghe xong lời trong lòng của Triệu thị, chỉ thấy phiền, đang định mắng vài câu đuổi người thì lại nghe tiếp:
[Chẳng trách cô cô nói, muốn được sủng thì Cố thị chính là chướng ngại lớn nhất! Chẳng phải chỉ có một gương mặt đẹp thôi sao? Nếu gương mặt kia không còn đẹp nữa, gia còn che chở nàng ta như vậy không?]
Trong tay đang cầm chén trà, Diệp Hàn Du nghe đến đây lập tức đặt mạnh xuống bàn.
“Bộp!” tiếng động lớn khiến Triệu thị giật nảy mình.
“Gia… thϊếp… thϊếp đến vấn an chính phi mà thôi.”
Cũng là bị ghét bỏ, nhưng Cao trắc phi lại lên tiếng thong dong, không hề hoảng loạn:
“Thϊếp và mấy muội muội biết hôm nay gia ở bên chính phi nên mới tranh thủ đến sớm một chút để gặp gia, dẫu sao gần đây gia bận rộn, tỷ muội bọn thϊếp đã lâu không được gặp rồi.”
Diệp Hàn Du nhìn Cao trắc phi, đang định nghĩ nàng ta còn coi như biết điều, không lôi Cố thị ra làm cái cớ, thì lại nghe được:
[Hừ, gia là người ghét nhất việc người khác nói dối trước mặt, Triệu thị cứ tưởng gia không nhìn thấu tâm tư nhỏ nhoi của nàng ta, thật là tự cho mình thông minh!]
Ánh mắt Diệp Hàn Du chợt lạnh, nhìn mấy nữ nhân thật sâu: “Cao thị, ngươi vào phủ mấy năm rồi?”
Cao trắc phi bị hỏi ngẩn ra một chút, rồi cười nhẹ đáp:
“Thϊếp vào chỉ sau Giang muội một năm, tính đến giờ cũng hơn năm năm rồi.”
Ngồi một bên không lên tiếng, Cố Uyển Ninh không nhịn được thầm lẩm bẩm trong lòng – Giang thị vào phủ từ sáu năm trước, lúc đó Diệp Hàn Du mới mười bốn tuổi, mười bốn đã có đàn bà, không sợ yếu sớm sao?
Sư phụ từng nói, nam nữ đều phải đủ mười tám mới được xem là trưởng thành, khai trai quá sớm sẽ ảnh hưởng đến phát triển cơ thể, con cái sinh ra dễ ốm yếu, thậm chí đoản mệnh.
Mà trong hoàng thất, khi hoàng tử lần đầu biết chuyện nam nữ, sẽ được ban cung nữ để khai thông, rồi Hoàng thượng lại chia thêm nữ nhân cho. Nếu không phải Hoàng tử sở có hạn, hậu viện của Diệp Hàn Du đâu chỉ có vài người như hiện tại?
Ví dụ như Tam hoàng tử, nhìn bề ngoài chỉ có ba thị thϊếp, còn từ chối cả việc Hoàng thượng ban hai tú nữ với lý do muốn có đích tử, nhưng bên ngoài thì đã dựng một phủ ba gian, sắp ở đầy người. Vị Tam hoàng tử phi còn tưởng mình được chồng một lòng một dạ, thật chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi!
“Năm năm… vậy đúng là hiểu rõ gia rồi.”
Giọng Diệp Hàn Du không chút gợn sóng, nhưng rơi vào tai Cao trắc phi lại khiến nàng nảy sinh dự cảm chẳng lành.
“Gần đây gia thường gặp ác mộng, các ngươi rảnh thì chép cho gia Địa Tạng Kinh đi, mỗi người một trăm lần, tĩnh tâm lại chút.”
Triệu thị trừng lớn mắt, không thể tin nổi! Nàng có tội gì mà bị phạt chép kinh? Mà Địa Tạng Kinh tổng cộng hơn mười bảy ngàn chữ, chép một trăm lần, chẳng phải muốn nàng chép tới chết?
Nước mắt Cao trắc phi lập tức rưng rưng, nhưng nàng cố nhịn không để rơi, chỉ đầy ai oán nhìn Diệp Hàn Du, hy vọng hắn đổi ý, nhưng không có!
[Thì ra người đó nói đúng, gia thực sự không có chút tình cảm nào với ta! Cũng phải, nếu trong lòng có ta, sao ta đến giờ vẫn là một… Hừ, nếu ngoan ngoãn không đạt được thứ mình muốn, thì đừng trách ta dùng chút thủ đoạn!]
Diệp Hàn Du: …
Một trăm lần Địa Tạng Kinh khiến các thị thϊếp còn lại đều bị dọa sợ. Tôn Thu Vũ vốn còn định oán trách vài câu, giờ cũng im re, chỉ lén lút liếc sang phía Cố Uyển Ninh, trong mắt đầy tính toán.
“Còn không mau lui xuống đi!”
Năm nữ nhân uất ức rời khỏi viện chính phi, ai cũng dám giận mà không dám nói. Lý thị thì nghĩ – kẻ xảo quyệt nhất vẫn là họ Lâm kia, năm người các nàng đều bị phạt, chỉ có nàng ta ung dung tránh được một kiếp.
Bọn họ giờ coi như bị cấm túc, chẳng phải tiện nghi cho Lâm Kinh Yên với ả tiện tỳ họ Liễu kia sao?
Nhưng giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi, lời của gia, các nàng đâu dám cãi lại?
Tiễn bước đám người kia xong, tâm trạng Diệp Hàn Du vô cùng tệ, nhưng sau chuyện hôm qua, hắn muốn cho Cố Uyển Ninh thêm chút tín nhiệm.
Dù sao, như nàng đã nói, họ là phu thê, vinh nhục cùng nhau. Mấy thϊếp thất thì mỗi người một tính toán, chỉ có chính thê của hắn là luôn thật lòng vì hắn mà suy nghĩ.
Cho cung nữ lui xuống, Diệp Hàn Du dặn dò:
“Cố thị, nàng phải nhớ, những nữ nhân kia đều phải đề phòng. Nàng quá đơn thuần, còn các nàng ta thì tâm tư nhiều, nói không chừng lúc nào đó sẽ hãm hại nàng. Vậy nên, sau này nếu không cần thiết thì đừng gặp họ.”
Hắn tuy biết Giang thị, Cao thị và Triệu thị đều có tâm tư khác, nhưng lại không nghe được cụ thể họ định làm gì, muốn nhắc nhở cũng không nói rõ được. Huống hồ hắn cũng không thể luôn ở bên cạnh nàng, đành để nàng ít tiếp xúc với các thϊếp thất thì hơn.
Cố – đơn thuần – Uyển Ninh: … Gia bị gì vậy, chẳng qua chỉ đến vấn an sớm một chút thôi mà? Không phải chuyện bình thường sao?