Buổi chiều hôm đó tâm trạng của Diệp Hàn Du rất tốt, đến khi hạ nha có hai tiểu lại muốn mời hắn dùng bữa đều bị hắn từ chối. Mặc kệ bọn họ có ý đồ gì, thân là hoàng tử, bất kể phụ hoàng có thích hay không, hắn cũng tuyệt đối không kết giao với những kẻ chẳng liên quan.
Sau khi hồi cung, thấy Tiểu Ngụy Tử đã chờ sẵn ở cổng trong, Diệp Hàn Du liền sai người đi hậu viện thông báo rằng hắn có việc quan trọng cần xử lý, lát nữa sẽ qua dùng bữa, rồi mới dẫn người về thư phòng phía trước.
“Xảy ra chuyện gì?”
Trong thư phòng chỉ có ba người: Diệp Hàn Du, Tô Mộc và Tiểu Ngụy Tử. Bên ngoài có người canh giữ, không lo bị ai nghe lén.
“Người của chúng ta trong Đông Cung truyền tin, tối qua, Thái tử điện hạ lại tra tấn chết một cung nữ. Nàng ta vô tình đυ.ng trúng Thái tử, ngài ấy liền bắt về hành hạ chừng hai ba canh giờ, sáng sớm nay quấn trong một tấm chiếu rách rồi cho người mang đi.
Lúc ấy, gia đã vào triều, nô tài liền sai Hạ thị vệ đích thân đưa người đi tìm thi thể.
Hạ thị vệ hồi báo, cung nữ đó toàn thân đầy dấu roi, thân thể bị xâm phạm, mất máu quá nhiều mà chết.”
Diệp Hàn Du nghe xong không nói gì, chỉ khẽ cong ngón giữa tay phải, chậm rãi gõ lên mặt bàn, trong phòng lặng như tờ, đến tiếng kim rơi cũng nghe được.
Một lúc lâu sau, hắn mới cất lời: “Tiểu Ngụy Tử, ngươi đi…”
…
Khi Diệp Hàn Du quay về chính viện thì đã gần giờ Tuất. Tiểu thái giám hầu hạ hắn rửa mặt xong, thức ăn cũng đã được dọn lên bàn.
Trong mâm có thêm hai món mới mà Diệp Hàn Du rất thích, nên bữa tối hắn ăn thêm hẳn một bát cơm.
Dùng bữa xong, hắn đi thẳng đến bàn thư, đem bức “Bách Lý Chúc Thọ” trải lại trên bàn.
Lần nữa nhìn kỹ, Diệp Hàn Du càng cảm thấy bức tranh này thật khác lạ.
“Bức tranh này nàng mua ở đâu, tốn bao nhiêu ngân lượng? Lúc đó người bán có giới thiệu gì về nó không?”
Chính mình nhìn không ra là tác phẩm của vị đại gia nào, biết đâu người bán lại biết?
Cố Uyển Ninh khẽ cười: “Không phải mua ở ngoài, nó là đồ hồi môn của thϊếp.”
“Hồi môn? Đồ hồi môn mà nàng cũng nỡ đưa cho gia?” Diệp Hàn Du không hiểu hỏi.
Cố Uyển Ninh liếc hắn một cái đầy oán trách: “Thϊếp mạo muội hỏi một câu, gia cho rằng, thế nào mới gọi là phu thê?”
Không đợi Diệp Hàn Du đáp, nàng đã tiếp lời: “Thϊếp cho rằng, không ngoài mười hai chữ: phu thê nhất thể, vinh cùng vinh, tổn cùng tổn.
Đã gả cho gia, thϊếp chính là người của gia, cả người đã là của gia rồi, huống hồ là chút hồi môn nhỏ nhoi.
Của thϊếp, cũng là của gia!”
Đưa hết hồi môn cho nam nhân thì đúng là ngu ngốc thật.
Nhưng nàng không ngại nói mấy lời êm tai.
Ai bảo người nàng gả là Lục hoàng tử, đời này không có khả năng cắt đứt quan hệ, thậm chí tính mạng cả nhà nàng cũng buộc vào hắn. Giữ mối quan hệ tốt với hắn chính là lợi ích lớn nhất cho nàng.
Huống hồ bức tranh này tuy nhìn thì rất tốt, nhưng vốn là tác phẩm bị sư phụ vẽ hỏng rồi bỏ đi. Những bức mà sư phụ để lại cho nàng, bức nào chẳng hơn hẳn?
Dùng một thứ mình không để tâm để đổi lấy nửa đời sau yên ổn, nàng thấy rất đáng giá.
Diệp Hàn Du đứng yên tại chỗ, đến giờ phút này, hắn mới cảm thấy nữ tử trước mặt mình rốt cuộc đã mang sắc thái trong mắt hắn: Sáng tựa hồng vân lúc bình minh, rực rỡ như liên hoa nở trên sóng biếc!
Đôi mắt đen nhánh sáng ngời kia dường như nhìn thấu cả tâm can hắn. Hắn bước tới một bước, nắm lấy tay Cố Uyển Ninh: “Sao nàng lại ngốc vậy? Nữ nhân nào mà chẳng giữ hồi môn như giữ mạng, chỉ có nàng, lại chủ động mang ra.”
Cố Uyển Ninh chung quy vẫn chỉ là một tiểu cô nương mười bốn tuổi, bị nam nhân nắm tay bất ngờ cũng hơi mất tự nhiên, nhưng chỉ trong chốc lát liền trấn định, sau đó kín đáo rút tay mình về.
“Nếu gia không muốn, thì thôi vậy, thϊếp giữ lại làm đáy rương.”
Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay bỗng dưng biến mất khiến Diệp Hàn Du có chút tiếc nuối, nhưng lời nói ra lại đầy vẻ vui sướиɠ: “Không, lần này gia sẽ dùng bức tranh này làm thọ lễ, chính nàng nói, của nàng là của gia, muốn lấy lại thì không được đâu.”
Cố Uyển Ninh bỏ qua sự mất tự nhiên trong lòng, tiếp tục nói về bức họa trên bàn: “Thϊếp biết gia cảm thấy bức tranh này không có đề tên, dùng làm thọ lễ dâng phụ hoàng thì hơi kém sắc. Nhưng gia không biết, bức tranh này chính là vật mà dù vạn lượng hoàng kim cũng không đổi được!”
Diệp Hàn Du nhướng mày, tuy bức họa này từ bố cục đến kỹ pháp đều thuộc hàng thượng thừa, nhưng nói là một vạn lượng vàng cũng không đổi thì chẳng phải quá khoa trương?
Cố Uyển Ninh mày mắt cong cong, như sớm đoán được hắn sẽ phản ứng như vậy, sai nha hoàn mang lên một chén nước lạnh. Đợi nha hoàn lui xuống, nàng dùng tay chấm nước vẩy đều lên tranh, một lần chưa đủ, lại vẩy thêm một lần nữa.
Diệp Hàn Du cuống quýt định giữ lấy tay nàng – đây là tranh mà, sao có thể để dính ẩm! Dù có không tin thì cũng không thể phá hoại thế được!
Nhưng cuối cùng hắn vẫn chậm một bước. Nước mỏng vẩy đều lên tranh, chỉ trong chốc lát, cảnh tượng trong tranh liền thay đổi. Làn sương mỏng như bị ánh dương sớm ban mai xua tan, đình đài lầu các càng thêm rõ ràng. Đám cá chép trong ao từ từ hợp lại thành một chữ “Thọ” to lớn, còn hoa sen trong ao từ trạng thái hé nụ đồng loạt nở rộ, đỏ, vàng, trắng, hồng… thi nhau khoe sắc rực rỡ.
Miệng Diệp Hàn Du há hốc kinh ngạc, ngỡ mình đang nhìn thấy thần tích!
Ngay sau đó, góc trái dưới bức tranh vốn trống không bỗng nổi lên một dấu ấn. Chỉ tiếc hắn còn chưa kịp nhìn rõ thì dấu ấn đó đã dần mờ đi, rồi cảnh trong tranh cũng trở về như ban đầu, cảnh tượng trước mắt tựa như một giấc mộng!
“Bức… bức họa này, thật sự là người có thể vẽ ra sao?”
Cố Uyển Ninh mím môi cười nhẹ: “Gia thấy, nó có xứng một vạn lượng vàng không?”
Diệp Hàn Du đập mạnh bàn: “Xứng, quá xứng! Một vạn lượng vàng cũng không đổi!”
Đập xong lại thấy mình phản ứng hơi quá, nhưng bức họa này nhất định phải bảo quản thật tốt, đến sinh nhật phụ hoàng mới dâng lên, nhất định khiến người vui vẻ!
Đã thấy tâm động, Diệp Hàn Du đứng trước bàn ngắm nghía bức tranh ấy hết lần này đến lần khác, nghiên cứu từng chi tiết nhỏ.
“Vừa nãy ta không nhìn rõ con dấu ấy, có thể làm lại lần nữa không?”
Hắn chỉ là muốn vẩy nước lại.
Cố Uyển Ninh lắc đầu: “Dù tranh có kỳ diệu, rốt cuộc cũng là tranh. Tính luôn lần này thì thϊếp mới chỉ thấy nó biến hóa hai lần. Sư phụ từng dặn, tránh dùng nước liên tục, kẻo tranh hỏng. Từ nay đến thọ yến chỉ còn hơn mười ngày, chi bằng gia đợi đến hôm ấy hãy xem.”
“Ý nàng là, nếu biến hóa quá nhiều thì rất có thể sẽ mất đi kỳ diệu ấy?”
Cố Uyển Ninh gật đầu: “Tranh như vậy vốn đã hiếm, nếu ngày nào cũng được nhìn, thì còn gì lạ nữa?”
Ban đầu Diệp Hàn Du nghe vậy có chút tiếc nuối, nhưng rồi cũng thấy hợp lý. Phụ hoàng biết được điểm kỳ lạ này, ắt càng thêm trân quý.
Có điều, đến ngày thọ yến, hắn nhất định phải nhìn cho rõ con dấu ấy là của ai!
…
Hôm sau là ngày nghỉ, hiếm khi Diệp Hàn Du ngủ nướng thêm một lát rồi cùng Cố Uyển Ninh dậy. Hai người không để bọn nô tài hầu hạ, tự mình thay y phục, rửa mặt. Đợi đến khi bữa sáng được dọn lên, họ cũng vừa lúc thu xếp xong.
Bữa sáng do Thu Cúc làm, có tiểu long bao hấp, một nồi cháo kê, một phần mì gà xé, thêm bốn đĩa món nguội.
Bữa ăn tuy đơn giản, nhưng mùi vị lại cực kỳ ngon miệng. Diệp Hàn Du ăn hết một phần mì gà xé, tám cái tiểu long bao cùng một chén cháo nhỏ, lúc này mới buông đũa.