Chương 30: Gây chuyện

Thu Cúc bày mấy món ăn xong, cung kính hành lễ với Diệp Hàn Du:

“Chủ tử nói, trước kia là do người sơ suất. Về sau nếu gia muốn ăn gì, cứ nói, nô tỳ sẽ làm sẵn rồi mang đến. Trong hộp còn chuẩn bị thêm một phần điểm tâm, buổi chiều gia có thể ăn lót dạ.”

Cơm canh còn bốc hơi nóng. Thu Cúc không dám nói nhiều, sợ gia dùng đồ nguội sẽ không tốt cho sức khỏe, liền hành lễ lui ra.

Bỗng nghe Diệp Hàn Du lên tiếng:

“Báo với chủ tử nhà ngươi, tối nay gia sẽ dùng bữa ở chính viện, không cần nàng ấy đặc biệt chuẩn bị.”

Thu Cúc hơi sững lại, nhưng lập tức vâng dạ rồi lui xuống.

Nàng không hiểu, đã báo trước là gia sẽ ở chính viện dùng cơm, chẳng phải để chủ tử chuẩn bị sớm sao? Sao gia còn nói không cần đặc biệt chuẩn bị?

Thôi, nghĩ không ra thì khỏi nghĩ, chỉ cần đem nguyên lời về chuyển lại là được, chủ tử nhất định sẽ hiểu.

Những lời của các vị quý nhân, nàng không dám tin chỉ là nghĩa bề mặt.

Diệp Hàn Du nhìn mâm cơm trên bàn, khó có khi lộ ra vẻ tươi cười. Tô Mộc thấy vậy, lập tức mở miệng tâng bốc:

“Gia, nô tài thấy, chủ tử nương nương đối với ngài thật sự có tâm. Trước kia là ngài không chịu gần gũi, nhưng giờ mới ngủ ở chính viện mấy hôm, nương nương đã tự mình cho người đưa cơm canh tới, ngay cả điểm tâm buổi chiều cũng chuẩn bị sẵn.”

Diệp Hàn Du trừng mắt nhìn hắn:

“Chỉ mình ngươi lanh miệng! Ngươi nhận của Cố thị bao nhiêu chỗ tốt?”

Tô Mộc vội vàng cầu xin:

“Gia ơi! Trời đất chứng giám, nô tài chưa từng nhận của nương nương một đồng bạc, chỉ là thấy chính phi khác hẳn với những nữ nhân trong hậu viện, nên mới nhiều lời một chút. Nếu gia không muốn nghe, sau này nô tài không dám nói nữa.”

“Được rồi, cút đi ăn cơm của ngươi đi, ở đây không cần hầu.”

Cản trở gia dùng bữa, đúng là không biết điều.

Tô Mộc dù bị mắng nhưng vẫn biết gia tâm tình tốt, nên vui vẻ lui ra.



Thu Cúc về cung, thuật lại lời Diệp Hàn Du. Cố Uyển Ninh nghe xong chỉ khẽ cười:

“Ừ, ta biết rồi. Ngươi chuẩn bị đi, lần trước món thịt bò ngâm ớt gia rất thích, tối nay làm thêm cá kho ớt và bao tử bò hầm cay.”

Thu Cúc mơ màng lui ra.

Cố Uyển Ninh không ra tay với Liễu Tiêm Tiêm, rốt cuộc vẫn có người nhịn không được.

Tôn Thu Vũ sau bữa trưa liền kéo Triệu thị đến viện nhỏ nơi Liễu Tiêm Tiêm ở. Hai người vốn không ưa nhau, nhưng vừa có người mới đến, lập tức đồng lòng chống địch.

Theo quy củ, ngoài chính thất thì không ai được mặc đại hồng. Tôn Thu Vũ và Triệu thị mặc một bộ lam bảo, một bộ bạc trắng, hoa văn phức tạp, chất vải và kiểu dáng đều là mốt nhất kinh thành hiện giờ.

Đứng trước Liễu Tiêm Tiêm – đóa bạch liên nhã nhặn – khí thế đè ép không ít.

Tôn Thu Vũ nhìn căn phòng nghèo nàn, không nhịn được nhíu mày, còn lấy khăn tay che mũi, như thể nơi này hôi bẩn lắm vậy.

Tỳ nữ của Triệu thị bước ra, giả vờ không biết, lớn tiếng hỏi:

“Vị nào là Liễu cô nương mới đến? Còn không mau ra hành lễ?”

Liễu Tiêm Tiêm mặc áo vải bông đơn sơ của nữ tử nông gia, trên tóc chỉ cài một cây trâm bạc đơn giản, nhưng dung mạo nhu hòa khiến người ta bỏ qua y phục mà chỉ nhìn vào nhan sắc.

“Thϊếp thân không biết nhị vị tỷ tỷ giá lâm, xin được vấn an.”

Tôn Thu Vũ nhìn thấy dung mạo nàng, lửa giận bốc lên: quả nhiên là hồ ly tinh mê hoặc người khác.

“Liễu cô nương cũng là người được gia đưa về, sao lại ở nơi nghèo nàn thế này?

Nhìn kìa, góc nhà còn có mạng nhện, ngủ tối không sợ chuột bò lên giường sao?

Bọn nô tài chết tiệt kia làm việc kiểu gì vậy?”

Hoàng tử sở vốn không lớn, tiền viện là nơi ở của Diệp Hàn Du, viện lớn nhất hậu viện là Ninh Tâm viện của chính phi, sáu thị thϊếp còn lại ở các viện nhỏ. Diệp Hàn Du cho người dọn một phòng gần khu nô tài cho Liễu Tiêm Tiêm ở.

Vì nàng chỉ có một thân một mình, Tô Mộc cũng chỉ phái một tỳ nữ hầu hạ, không thì chẳng có ai giúp nàng dọn bữa.

Liễu Tiêm Tiêm sắc mặt không đổi, tuy nơi ở đơn sơ, chỉ đủ để nghỉ tạm – một chiếc giường, một tấm bình phong hoa điểu, một bộ bàn ghế ăn – ngay cả bàn trang điểm cũng không có, nhưng nàng chẳng để tâm.

Đến cửa người ta gây sự, còn chẳng xưng tên, Liễu Tiêm Tiêm thầm khinh thường hai nữ nhân trước mặt.

“Không biết vị tỷ tỷ này xưng hô thế nào…”

Tôn Thu Vũ lập tức cắt lời:

“Ngươi đừng có gọi loạn! Ta chẳng có muội muội nào cả. Ngươi xưng ‘thϊếp thân’, vậy đã dâng trà ra mắt chính phi nương nương chưa?

Ngay cả mặt mũi của chính phi nương nương còn chưa thấy, ngươi tính là thϊếp gì chứ?

Chẳng qua là gia nhất thời mềm lòng nhặt ngươi về, ngươi tưởng mình có thể hóa thành phượng hoàng sao?”

Liễu Tiêm Tiêm vội cúi đầu hành lễ:

“Thϊếp thân không dám, mong tỷ tỷ cân nhắc lời nói, chuyện phượng hoàng không thể nói bừa.”

Tôn Thu Vũ suýt cắn trúng lưỡi.

Nàng quên mất đây là trong cung, được gọi là “phượng hoàng” chỉ có hoàng hậu nương nương. Nếu nói Liễu Tiêm Tiêm thành phượng hoàng, chẳng phải ngầm nói Lục gia là thái tử tương lai?

Nếu lời đó truyền ra, chẳng biết sẽ mang đến rắc rối gì cho gia nhà mình!

Tên chết tiệt này phản ứng cũng nhanh, vốn định cho nàng ta một đòn phủ đầu, không ngờ lại bị gậy ông đập lưng ông!

Triệu thị thấy Tôn thị bị hớ, trong lòng khinh thường, liền bước ra gây chuyện:

“Liễu muội muội, muội tuy đã vào hoàng tử sở, nhưng không danh không phận, ở chỗ ở của nô tài, theo lý thì muội cũng là nô tỳ.

Nô tỳ gặp chủ tử phải hành lễ, chưa được cho phép mà tự ý đứng dậy, đó là vô lễ. Muội phải học lại quy củ, nếu không sẽ làm mất mặt gia đấy.

Hồng Liễu, hôm nay ở lại đây dạy Liễu muội thế nào là quỳ lễ, dạy không tốt thì đừng về nữa.”

Liễu Tiêm Tiêm tức giận vô cùng, nhưng chẳng thể phản bác.

Chỉ đành không cam lòng theo Hồng Liễu học quy củ.

Triệu thị thắng một ván, đắc ý cùng Tôn thị rời đi.

Sau đó, Lý thị và Giang thị cũng đến một chuyến, nhưng lúc ấy Liễu Tiêm Tiêm đã bị hành lễ đến mức sắc mặt tiều tụy.

Hai người nói vài câu mỉa mai rồi cũng rời đi.

Liễu Tiêm Tiêm bị giày vò cả ngày, chân mềm nhũn như bún.

Nàng không cam lòng, định đến tìm chính phi phân xử, nhưng bị tỳ nữ chặn lại:

“Tiểu thư nhẫn nhịn chút đi, tuy gia mang người về, nhưng chưa cho danh phận. Nếu người đến gặp chính phi, lấy thân phận gì mà cáo trạng?”

Tỳ nữ này là do Tô Mộc căn dặn kỹ: không cho phép họ Liễu làm phiền đến nương nương, tránh khiến nương nương mất vui. Còn chuyện người khác thì mặc kệ.

Liễu Tiêm Tiêm nghe vậy mới nhớ ra hoàn cảnh hiện tại của mình.

Không rõ thân phận, chẳng lẽ phải lấy danh nghĩa nô tỳ để tố cáo?

Nếu không thể tố, thì đành nhẫn.

Lục hoàng tử đã đưa nàng về, chắc chắn sẽ không để mặc lâu dài.

Dựa vào dung mạo của mình, sớm muộn gì cũng được sủng ái.

Tới lúc đó, những kẻ hôm nay bắt nạt nàng, nàng sẽ đòi lại từng món một – gấp trăm lần!