Chương 29: Còn tưởng nàng tiếp quản cả Hộ bộ

Trước đây chưa từng ai dám nhắc đến chuyện này trước mặt Lâm Kinh Âm, hôm nay không hiểu cơn gió nào thổi tới mà Cao trắc phi lại thốt ra ngay trước mặt nàng, khiến đám người xung quanh đều chăm chú nhìn về phía Lâm trắc phi, tưởng nàng nhất định sẽ xấu hổ hóa giận.

Thế nhưng, Lâm Kinh Âm lại không hề để tâm, vẫn cười duyên dáng:

“Đúng vậy, thϊếp thân chính là vì biết gia không hiếu sắc nên mới quỳ xuống ngoài phố cầu xin, nếu không thì làm sao vào được phủ Lục hoàng tử? Đến giờ thϊếp vẫn còn thấy may mắn vì lúc ấy dứt khoát quỳ xuống một cái!”

Thế là, Cao trắc phi định làm khó nàng, kết quả người ta chẳng những không thấy xấu hổ mà còn lấy làm tự hào!

Từ nay về sau, ai còn muốn đem chuyện ấy ra công kích nàng cũng vô ích, vì người ta mặt dày, nói cũng chẳng ăn thua!

Lâm Kinh Âm lại nói sang chuyện khác:

“Phải rồi, thϊếp còn chưa chúc mừng Cao tỷ, trước đây tỷ luôn nói mình bận rộn trông coi sổ sách, giờ gia đã có lời, bảo tỷ giao sổ lại rồi, cuối cùng cũng có thể thảnh thơi một chút.”

Cao trắc phi lập tức thấy như có mũi tên đâm vào tim. Một trắc phi nắm việc nội viện đâu thể giống một trắc phi tay trắng? Huống hồ sổ sách đó cũng không phải nàng chủ động giao ra mà là bị gia lấy đi!

Cái Lâm Kinh Âm này, trước giờ nàng chưa từng trực diện đối đầu, cứ tưởng là người dễ bắt nạt, ai ngờ cũng biết đấu khẩu sắc bén đến vậy!

Chính phi thì ung dung không lay động, Tôn thị tuy có vẻ thẳng thắn ngốc nghếch nhưng ai biết có phải giả vờ không, Triệu thị có một cô cô là Đức phi, Giang thị tuy chỉ là thị thϊếp nhưng là người hoàng thượng ban tặng, gia dù không hay tới vẫn có ban thưởng, còn có Lý thị, trước giờ ít nói nhưng người ít nói càng khó đối phó. Trong một đám nữ nhân như vậy, nàng – một trắc phi không được sủng ái, không có chỗ dựa, làm sao có thể vượt mặt được?

“Thϊếp vốn chỉ là tạm quản, giao sổ sách ra cũng là việc nên làm, sau này phải làm phiền chính phi tỷ rồi.”

Cố Uyển Ninh: …thầm lườm một cái.

Phát bạc hàng tháng, mỗi mùa làm mấy bộ quần áo, nhiều lắm là mấy chuyện tặng quà mừng sinh nhật, cưới gả của các hoàng tử, mấy việc này đến nha hoàn của nàng cũng có thể xử lý nhẹ nhàng, có gì mà vất vả?

Không biết còn tưởng nàng tiếp quản cả Hộ bộ!

Tôn Thu Vũ bĩu môi, biết là phải giao sổ mà sao còn chờ đến lúc gia đích thân đến lấy? Thật không ngờ Cao thị lại trơ trẽn đến vậy!

Cố Uyển Ninh mỉm cười:

“Làm việc cho gia, sao lại thấy cực? Huống hồ đây cũng là bổn phận của ta, người làm chính phi.”

Lâm Kinh Âm cười nhẹ:

“Vẫn là chính phi tỷ có khí độ, bọn thϊếp thân thật không thể sánh bằng!”

Dứt lời, ánh mắt nàng ta lướt nhẹ qua Cao trắc phi đầy ẩn ý.

Cao trắc phi lại trúng thêm một mũi tên: Chính phi không thấy vất vả, còn nàng thì suốt ngày kêu bận, Lâm Kinh Âm rõ ràng đang bóng gió nàng không biết quản lý, lại còn thích kể công!

Trong lòng Cố Uyển Ninh vui như mở hội, nàng vẫn thấy đấu khẩu giữa nữ nhân mới là thứ thú vị nhất. Chỉ tiếc cái nam nhân kia lại không cho Liễu Thiên Thiên tới thỉnh an, khiến nàng bớt đi biết bao trò vui!

“Được rồi được rồi, mồm miệng khéo léo lắm, mau dùng đồ ăn lấp miệng lại đi. Thu Cúc, mang bánh đậu đỏ và bánh quy ta làm đêm qua ra cho Lâm muội nếm thử.”

Trên bàn của mấy thị thϊếp khác cũng có chút điểm tâm, nhưng đều là lĩnh từ ngự thiện phòng.

Lâm Kinh Âm tuy là con gái tướng quân nhị phẩm, thứ ngon gì chưa từng ăn? Nhưng thân phận hiện tại chỉ là trắc phi, khẩu phần hằng ngày chỉ nhận được điểm tâm bị người khác chọn trước, có khi còn không tươi, tự nhiên cũng chẳng thích.

Thế nhưng điểm tâm do chính phi làm thì lại khác, nàng đặc biệt thích. Nghe chính phi lại mời nàng ăn, nụ cười trên mặt không giấu nổi niềm vui.

Chỉ là Thu Cúc sau khi nhận lệnh lại đứng yên không nhúc nhích.

Cố Uyển Ninh hỏi: “Sao còn chưa đi?”

Thu Cúc đành phải giải thích:

“Lúc sáng gia lên triều đã mang hết điểm tâm mới làm của người đi rồi, nói là… nói là điểm tâm ở Hộ bộ khó ăn quá, vừa khéo thấy người làm điểm tâm…”

Tay Cố Uyển Ninh đang cầm chén trà chợt khựng lại.

Diệp Hàn Du mỗi sáng ăn điểm tâm khoảng giờ Tý một khắc, bốn giờ rưỡi đi Kim Loan điện, hạ triều thì tới nha môn làm việc, đến trưa – khoảng giờ Ngọ mới được dùng bữa. Suốt bảy tám tiếng không ăn gì, đừng nói là nam nhân hai mươi tuổi, ngay cả tiểu cô nương cũng đói đến ngực dán vào lưng.

Lúc ở Đại Lý Tự, vì có Tôn Đại nhân che chở nên còn được quan tâm đôi chút, nhưng ở Hộ bộ thì khác, Lộ Thượng thư kia không gây khó dễ đã là may lắm rồi.

Vậy thì làm sao có điểm tâm ngon mà ăn?

Chuyện này đúng là nàng sơ sót.

“Nếu vậy thì thôi, còn điểm tâm nào khác không? Chẳng lẽ gia mang đi hết rồi?”

Thu Cúc đáp: “Còn bánh cúc và bánh bí đỏ.”

“Vậy thì mang lên, để Lâm muội nếm thử.”

Lâm Kinh Âm vội vàng đứng dậy cảm tạ. Chỉ cần là điểm tâm do chính phi làm thì không món nào dở cả, nàng tất nhiên muốn ăn thử.

Thế nhưng lời vừa rồi của Thu Cúc lại khiến đám Cao trắc phi trong lòng không mấy dễ chịu – thì ra gia lại thích ăn điểm tâm như vậy!

Sớm biết vậy họ đã học làm điểm tâm rồi. Đáng tiếc, thiên kim khuê các được dạy thêu thùa, cầm kỳ thư họa, chưa bao giờ học nấu ăn, vì cho rằng nấu ăn chẳng vào được mắt giới thượng lưu.

Xưa nay họ vẫn gửi chút canh hoặc món ăn cho gia đều là bỏ tiền mua từ ngự thiện phòng, nói là của họ làm, nhưng thật ra họ chỉ chọn tên món, chứ một ngón tay cũng chưa từng động vào.

Cố Uyển Ninh thấy mấy người kia cũng không nói thêm được gì thú vị nữa, dứt khoát cho lui hết, chỉ giữ mình Lâm Kinh Âm ở lại ăn điểm tâm.

“Tỷ tỷ, thϊếp thấy Cao trắc phi bị tước quyền quản gia trong lòng chắc chắn có vài phần bất mãn, nếu không thì cũng chẳng đâm thϊếp một nhát như vậy, tỷ vẫn nên để tâm một chút.”

Cố Uyển Ninh gật đầu: “Ta tự biết, muội có lòng rồi.”

Lúc này Lâm Kinh Âm mới yên tâm, nét mặt giãn ra nhẹ nhàng.



Lâm Kinh Âm cũng không nấn ná ở chính viện quá lâu, ăn điểm tâm xong liền trở về viện của mình.

Đợi nàng rời đi, Cố Uyển Ninh lập tức viết một tờ danh sách đưa cho Thu Cúc đến ngự thiện phòng lấy nguyên liệu, rồi bảo Thu Cúc làm bốn món mặn một món canh, thêm hai món điểm tâm, kịp lúc trước bữa trưa mang đến nha môn Hộ bộ.

Diệp Hàn Du nghe nói trong cung có người đưa đồ tới còn sững sờ một lúc, mãi cho đến khi thấy Thu Cúc cùng hộp đồ ăn lớn trong tay nàng mới hiểu – đây là chính phi đưa cơm cho hắn.

Trong nha môn vốn không cung cấp đồ ăn, mà về phủ thì phiền phức, nên đa số người đều được người nhà đưa cơm hoặc ra tửu lâu gần đó ăn trưa. Như Lộ Thượng thư gần như ngày nào cũng được hạ quan mời ra tửu lâu hoặc trực tiếp gọi món mang đến nha môn dùng.

Diệp Hàn Du ở Đại Lý Tự hai năm nay đều ăn uống qua loa, vì trước giờ chưa từng có ai đưa cơm cho hắn.

“Chủ tử nhà các ngươi có dặn gì không? Sao lại nghĩ đến chuyện đưa cơm cho gia?”