Chương 28: Loạn rồi

Tô Mộc vội vàng đứng dậy, định tiếp tục giúp chủ tử thay y phục, lại bị Diệp Hàn Du xua tay:

“Ngươi đi xuống bếp xem nàng đang làm gì.”

Tô Mộc lập tức hiểu ý. Gia là bảo hắn đi xem chủ tử nương nương có thật sự đích thân xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho gia không. Hắn lập tức lui ra.

Chờ hắn đi rồi, Diệp Hàn Du lại trầm ngâm. Cùng là ngủ tại chính viện, vì sao năng lực đọc tâm lại lúc có lúc không? Nếu là phải chạm vào mới có hiệu quả, thì vừa rồi hắn rõ ràng đã chạm vào rồi mà?

Chẳng lẽ, phải tiếp xúc da thịt mới hữu hiệu?

Dù sao đêm hôm trước lúc hắn muốn bế nàng vào trong, vì nàng mặc áo ngủ hai dây, nên hắn có chạm vào cổ nàng thật.



Trên bếp lò nhỏ đang ninh cháo, mùi thơm ngào ngạt của gạo đã lan khắp gian bếp. Thu Cúc thỉnh thoảng khuấy nồi, tránh để cháo khê. Cố Uyển Ninh đang đứng trước chảo rán bánh hành, hai mặt vàng ruộm rất nhanh đã ra lò. Nàng tiện tay cầm một miếng đặt vào đĩa không, đưa cho Tô Mộc đang đứng bên cạnh:

“Cầm lấy, lót bụng chút đi, bảo Thu Cúc múc cho ngươi bát cháo thịt nạc, lát nữa còn nhiều việc phải làm đấy.”

Tô Mộc không ngờ đồ ăn sáng mà chủ tử nương nương làm lại có phần của hắn. Đây là thức ăn do chính tay chủ tử nương nương làm đó! Vậy mà còn nhớ phần của hắn – vinh hạnh to lớn biết nhường nào!

Hai tay nâng đĩa, định lên tiếng cảm tạ, thì Cố Uyển Ninh đã bê bánh đi ra khỏi bếp.

Thu Cúc trước tiên múc cho Tô Mộc một bát cháo, sau đó đổ phần còn lại vào thố sứ men lam, cùng vài món ăn phụ đem ra ngoài.

Tô Mộc nào dám ăn trước, cẩn thận đặt đĩa và cháo sang một bên, đậy kỹ rồi mới vào phòng ăn.

Hắn vừa đứng vào vị trí, liền thấy ánh mắt của gia nhìn sang. Hắn khẽ gật đầu.

Diệp Hàn Du nhận được tín hiệu xác nhận, nhìn đồ ăn trên bàn, khóe môi không nhịn được cong lên – hóa ra là nàng thật sự đích thân làm cho hắn.

“Ngươi lui xuống đi, nơi này không cần ngươi hầu hạ.”

Tô Mộc nghe xong, lập tức hớn hở lui ra. Sắp được ăn món điểm tâm thơm nức do chủ tử nương nương đích thân làm rồi!

Bữa sáng của Diệp Hàn Du dùng vô cùng hài lòng. Tuy món nàng làm không nhiều, nhưng vừa đủ cho hắn ăn hết, lại ngon hơn rất nhiều so với đồ từ ngự thiện phòng mang về. Tâm tình tốt, hắn hiếm khi nói thêm vài câu:

“Người phụ nữ ta mang về tối qua, ngươi không cần để tâm, cũng không cần cho nàng đến vấn an ngươi. Bình thường thì trông chừng đừng để nàng chết đói là được, ta còn có việc với nàng.”

Người phụ nữ đó rõ ràng là do kẻ khác cài vào phủ hắn. Còn là ai cài thì hắn phải từ từ điều tra. Trước khi tìm ra kẻ đứng sau, nàng ta không thể chết sớm.

Chỉ là hắn vẫn chưa rõ mục đích của ả, sợ Cố thị không đề phòng sẽ bị hại, nên mới nhắc nàng một câu.

Cố Uyển Ninh chớp mắt:

“Thϊếp thân biết rồi.” – Ý là người phụ nữ này có vấn đề đúng không? Tên ngốc nào phái đến mà mới gặp mặt đã lộ tẩy thân phận, rõ ràng là nghiệp vụ quá tệ rồi.

Diệp Hàn Du dặn xong thì rời đi. Cố Uyển Ninh thấy vẫn còn sớm, liền nằm ngủ thêm một giấc. Lúc tỉnh dậy, mấy nữ nhân ở hậu viện đã chờ ở tiền sảnh để vấn an nàng.

Cố Uyển Ninh rửa mặt chải đầu lại một lượt rồi mới ra ngoài.

Lúc này tiền sảnh khá hỗn loạn, nói năng rôm rả nhất chính là Tôn Thu Vũ. Vừa thấy nàng bước ra, mọi người đều im bặt, kính cẩn hành lễ:

“Chủ tử nương nương vạn an.”

“Tất cả đứng lên đi, ngồi xuống rồi nói chuyện.”

Nàng cầm chén trà uống một ngụm, mỉm cười hỏi: “Vừa rồi các muội nói chuyện rất náo nhiệt, đang bàn gì thế?”

Tôn Thu Vũ lập tức hầm hầm nói:

“Tỷ tỷ còn chưa biết à? Tối qua gia từ bên ngoài mang về một nữ nhân, thϊếp thân đã hỏi thăm người bên tiền viện rồi. Nữ nhân họ Liễu kia thật không biết xấu hổ, giữa ban ngày ban mặt lại dám chặn xe ngựa của gia, loại nữ nhân thế này đúng là không có giáo dưỡng, tỷ tỷ phải quản nghiêm mới được!”

Giang thị lập tức phụ họa: “Đúng vậy, thật quá không có quy củ. Nếu ai cũng học theo nàng ta, thì hậu viện của gia chẳng phải sớm muộn gì cũng bị nữ nhân chen đầy sao?”

Cố Uyển Ninh vẫn điềm nhiên nghe, đừng nói là Diệp Hàn Du đã bảo nàng không cần quản Liễu Tiêm Tiêm, cho dù hậu viện có thêm mấy người nữa nàng cũng không ngại. Nàng bây giờ chỉ coi Diệp Hàn Du là phu quân, chứ không phải tình lang. Đã là phu quân thì chỉ cần kính nhau như khách là được, còn chuyện chung thủy chỉ tồn tại giữa tình nhân mà thôi.

Ngược lại, người càng đông thì càng náo nhiệt. Với nàng – một người không nghe chuyện thị phi một ngày là không chịu nổi – thì càng đông càng vui.

“Các muội gấp cái gì? Thật cho rằng gia không có mắt chọn người, thấy nữ nhân nào cũng nhận hết sao? Hay là các muội cho rằng gia là kẻ háo sắc tham hoa thích nguyệt?”

Tôn Thu Vũ mặt lập tức tối sầm. Háo sắc cái gì chứ? Nàng tự thấy mình cũng không kém cạnh ai, vậy mà làm thϊếp cho Lục hoàng tử mấy tháng rồi còn chưa từng được gần gũi gia, háo sắc ở chỗ nào?

Không chỉ nàng, Triệu thị cũng thế. Gia ngoài việc ngủ ở phòng chính phi, các nữ nhân khác nhiều lắm cũng chỉ được hắn ghé thăm một chút, chứ tuyệt không ngủ lại!

Nghĩ đến đây, Tôn Thu Vũ tức giận liếc nhìn người ngồi trên ghế chính. Không phải vì bây giờ gia ngày nào cũng ngủ ở phòng nàng ta sao? Nên nàng ta mới dám mạnh miệng thế chứ!

Chỉ cần gia không phải kẻ không gần nữ sắc, sớm muộn cũng sẽ để mắt đến những nữ nhân trong hậu viện. Đến lúc đó nếu nàng giành được ân sủng, xem Cố Uyển Ninh còn dám điềm tĩnh như thế không!

Cao trắc phi nhìn vẻ điềm nhiên của Cố Uyển Ninh lại thấy lòng mình bình lặng lạ thường. Tối qua gia phái Tô Mộc đến lấy sổ sách, nàng vậy mà lại có cảm giác nhẹ nhõm. Gia đã có chính phi, thì sổ sách sớm muộn gì cũng sẽ phải giao ra. Mà nàng quản gia lại hay phải bù tiền, vốn đã sợ tiền riêng của mình không đủ để xoay xở.

Điều khiến nàng kinh ngạc hơn nữa là, sổ sách vừa bị mang đi không bao lâu, công công Tô đã đem số bạc nàng bù vào trả lại cho nàng. Nàng còn cố ý hỏi một câu, hóa ra là chính phi sau khi xem sổ sách phát hiện nàng có bỏ tiền riêng ra nên mới bảo gia trả lại.

Nàng vốn đã không được sủng ái… giờ sổ sách cũng bị lấy mất, sau này muốn lấy cớ gặp gia cũng không còn nữa rồi.

Lâm Kinh Âm nhìn chính phi chỉ dùng một câu đã chặn miệng mấy người kia, trong mắt sáng rực:

“Tỷ tỷ nói rất đúng, gia luôn đặt tâm tư vào chính sự. Nữ nhân kia chắc cũng chỉ là gia tiện tay giúp một phen thôi. Ai bảo gia nhà chúng ta lòng dạ thiện lương cơ chứ?”

Cao trắc phi khẽ hất lớp bọt trà trong chén, giọng điệu không nhanh không chậm: “Đúng vậy, Lâm muội muội là người có cảm nhận sâu sắc nhất, dù sao thì…”

Nàng chỉ nói nửa câu, nhưng đã khiến ai nấy đều nhớ lại chuyện Lâm Kinh Âm được đưa vào phủ thế nào. Nói ra thì, nàng ta cũng là do gia “nhặt” về!

Câu nói kia rõ ràng là vạch áo cho người xem lưng. Với xuất thân của Lâm Kinh Âm, nếu đường đường chính chính thông qua tuyển chọn vào phủ, đừng nói là chính phi, dù làm trắc phi cũng thấy oan uổng. Nhưng nàng ta lại đi ngược lẽ thường, quỳ gối giữa phố cầu xin Lục hoàng tử. Lục hoàng tử vì không muốn làm mất mặt phủ Hộ Quốc Tướng Quân nên mới đưa nàng về, phong cho vị trí trắc phi.